Đêm nay là đêm trăng khuyết đầu tiên kể từ khi Kaguya "nhập hộ khẩu" bất hợp pháp tại nhà ông Tre. Bầu trời đêm thành phố không đen thẫm như trên cung trăng mà mờ đục bởi ánh đèn đường và khói bụi. Trên cao, mảnh trăng gầy guộc như một lát chanh héo hắt treo lơ lửng, trông chẳng giống một "tập đoàn đa quốc gia" quyền lực tí nào.
Kaguya ngồi trên nóc chuồng gà sau nhà, đôi chân đung đưa, tay cầm chiếc điện thoại mặt trăng đang cạn pin. Ở hành tinh của nàng, trăng khuyết là thời điểm bảo trì hệ thống. Mạng Wifi vũ trụ chập chờn, và quan trọng hơn, đó là lúc những "thực thể năng lượng" như nàng cảm thấy yếu ớt nhất.
"Này, cô đang làm cái trò gì đấy? Ngắm trăng để lấy cảm hứng làm bài thơ tình hay định nhảy xuống để thử độ cứng của đất?"
Tiếng nói phát ra từ dưới gốc tre. Tsuki đang đứng đó, vẫn mặc bộ đồ ngủ sọc kẻ mà ông Tre cho mượn, trên tay cầm hai hộp sữa tươi trân châu đường đen – món quà "hối lộ" để Kaguya không mách bà Trúc việc anh lén dùng máy giặt làm hỏng đôi tất của ông.
Kaguya không đốp chát lại như mọi khi. Nàng đón lấy hộp sữa, cắm ống hút cái "rụp" rồi thở dài: "Ngươi nói xem, ở trên đó... người ta có đang ăn bánh pía mà không có ta không?"
Tsuki im lặng một lát rồi leo lên ngồi cạnh nàng. "Trên đó mọi thứ vẫn vận hành theo đúng lập trình. Không có bánh pía, không có mắm tôm, và chắc chắn là không có ai ngồi trên chuồng gà để hỏi những câu ngớ ngẩn thế này. Họ chỉ đang... làm việc."
"Làm việc. Đúng là một lũ robot khô khan," Kaguya bĩu môi, nhưng đôi mắt nàng lại thoáng buồn. "Ta sợ, Tsuki ạ. Ta sợ một ngày nào đó, khi mảnh trăng kia tròn lại, họ sẽ gửi một bản cập nhật phần mềm xuống đây và xóa sạch ký ức của ta về quán bún đậu, về chiếc chảo của mẹ Trúc, và về... cả ngươi nữa."
Tsuki hơi khựng lại khi nghe đến hai chữ "cả ngươi". Anh nhìn sang phía khác, cố giữ giọng lạnh lùng: "Cô lo xa quá. Với cái trình độ 'lag' mạng như hiện nay, bản cập nhật đó chắc phải mất vài trăm năm mới tải xong."
Bỗng nhiên, từ trong nhà, tiếng ông Tre vang lên: "Nga ơi! Minh Nguyệt ơi! Vào ăn chè bà Trúc nấu này các con! Chè bưởi đặc biệt, nhiều cùi ít đường cho đỡ béo này!"
Kaguya giật mình, vội vàng lau đi một giọt nước mắt (mà nàng khăng khăng là do bụi đô thị bay vào). Nàng nhảy xuống đất, không quên kéo theo Tsuki.
Trong gian bếp nhỏ, bà Trúc đang múc chè ra bát. Thỏ Béo đã ngồi sẵn trên ghế, trước mặt là một cái bát tô to đùng chứa đầy cùi bưởi giòn sần sật.
"Sao? Ngắm trăng xong rồi hả?" Bà Trúc liếc nhìn Kaguya, giọng bớt đi vài phần đanh thép. "Ăn đi cho có sức mà mai còn dậy sớm đi học. Trăng với chả sao, nó có nuôi mình béo lên được đâu mà cứ nhìn mãi."
Ông Tre cười hiền từ, đẩy bát chè về phía Kaguya: "Ăn đi con. Trăng khuyết thì mai nó lại tròn, nhưng chè mẹ nấu là phải ăn ngay kẻo nguội."
Kaguya xúc một thìa chè, vị ngọt thanh của đường phèn và mùi thơm của tinh dầu bưởi lan tỏa. Nàng chợt nhận ra, nỗi sợ bị lãng quên của nàng không phải dành cho cung trăng lạnh lẽo kia, mà là nỗi sợ đánh mất thực tại ấm áp này. Nàng nhìn Tsuki – người đang lóng ngóng cầm chiếc thìa nhựa cố múc một miếng cùi bưởi – rồi nhìn bố mẹ nuôi.
Linh lực trong người nàng bỗng dao động nhẹ, tỏa ra một vầng sáng dịu dàng, ấm áp như ánh đèn ngủ, bao phủ lấy cả gian phòng.
"Này! Đã bảo là đừng có phát sáng lúc đang ăn mà!" Bà Trúc mắng. "Tốn điện lắm biết không?"
Kaguya cười hì hì, lần này nàng không cãi lại. Nàng thầm nghĩ, nếu đây là một sự "tha hóa" như lời Tsuki nói, thì nàng tình nguyện bị tha hóa thêm vài nghìn năm nữa.
Đêm trăng khuyết đầu tiên trôi qua trong sự yên bình kỳ lạ. Ở một góc nào đó trên Mặt Trăng, những máy chủ khổng lồ đang bắt đầu phân tích một tín hiệu lạ phát ra từ Trái Đất – tín hiệu của một thứ mà chúng gọi là "Sự hỗn loạn của tình thân".