Tiếng gõ búa chát chúa vang lên trong phòng xử án, mang theo sự uy nghiêm lạnh lẽo của luật pháp.
"Mời Công tố viên Tống Triết trình bày lời bào chữa mở màn."
Tống Triết đứng dậy, bước ra trước bục giảng. Anh mặc bộ vest xám than hoàn hảo, mái tóc đen được chải chuốt gọn gàng, toát lên sự chuyên nghiệp và tự tin tuyệt đối. Anh là hình mẫu lý tưởng của ngành kiểm sát: trẻ tuổi, tài năng, và không khoan nhượng.
"Kính thưa Thẩm phán, thưa Bồi thẩm đoàn. Vụ án ngày hôm nay, về bản chất, rất đơn giản. Bằng chứng, lời khai nhân chứng và dấu vết hiện trường đều chỉ ra một sự thật không thể chối cãi: Bị cáo Chu Phong đã có ý định sát hại nạn nhân Lưu Mai sau khi bị từ chối khoản vay lớn. Ý định rõ ràng, hành động được lên kế hoạch, và nạn nhân chỉ may mắn sống sót. Đây là một nỗ lực giết người có chủ đích, và tôi tin rằng, sau khi xem xét các bằng chứng mà chúng tôi cung cấp, quý vị sẽ đi đến kết luận rằng bị cáo có tội."
Tống Triết nói rõ ràng, mạch lạc, từng lời đều nhấn mạnh vào sự logic và đạo đức. Anh kết thúc bài phát biểu bằng cái nhìn sắc lạnh về phía bàn bào chữa.
Ngay lập tức, không khí trong phòng xử án thay đổi.
Đến lượt Cố Hàng đứng dậy. Anh mặc vest đen, cà vạt nới lỏng hơn một chút so với tiêu chuẩn, tạo ra một vẻ ngoài hơi phóng túng nhưng đầy quyền lực. Anh không bước nhanh, anh điềm tĩnh và chậm rãi, như thể đang thưởng thức khoảnh khắc này. Đôi mắt anh sâu hun hút, chứa đựng một sự mỉa mai ngầm ẩn.
Cố Hàng đến gần bục giảng, không nhìn Tống Triết mà chỉ nhìn thẳng vào Bồi thẩm đoàn.
"Kính thưa Bồi thẩm đoàn," Cố Hàng mở lời, giọng anh trầm và có sức hút kỳ lạ, không cần lớn tiếng nhưng mọi người đều phải chú ý. "Các vị vừa nghe một câu chuyện hấp dẫn. Một câu chuyện được dệt bằng ý định, cảm xúc, và sự may mắn. Nhưng xin quý vị nhớ rằng, chúng ta đang ở đây không phải để xét xử câu chuyện, mà để xét xử luật pháp."
Anh dừng lại, tạo ra một khoảng lặng đầy hiệu quả.
"Công tố viên vừa nói với quý vị rằng thân chủ của tôi có ý định giết người. Tuy nhiên, quý vị cũng biết, luật pháp không xét xử ý định nếu hành động đó không đủ cấu thành tội danh. Vụ án này, theo hồ sơ của chúng tôi, chỉ là một hành vi gây thương tích do bột phát, trong trạng thái tinh thần không ổn định, hoàn toàn thiếu đi yếu tố lên kế hoạch cần thiết cho tội ám sát có chủ đích."
Cố Hàng thong thả lấy ra một tập tài liệu, lướt mắt qua nó.
"Chúng tôi sẽ chứng minh rằng, Công tố viên đã quá tập trung vào mục đích của bị cáo mà quên đi quy trình luật pháp. Chúng tôi sẽ chứng minh rằng bằng chứng của bên Công tố là phiến diện, thiếu sót, và dựa trên sự suy đoán về mặt tâm lý, điều mà luật pháp không cho phép. Hôm nay, không phải Chu Phong đang bị xét xử. Chính là sự công bằng và tính chính xác của hệ thống tư pháp này đang bị xét xử."
Anh kết thúc, ánh mắt lạnh lùng lướt qua Tống Triết, như thể coi Công tố viên là một phần của "sự tắc trách hệ thống" mà anh muốn phơi bày.
Tống Triết nghiến chặt răng. Anh ghét Cố Hàng. Ghét cái cách Cố Hàng luôn biến tòa án thành sân khấu để diễn thuyết về đạo đức của luật pháp, thay vì sự thật về tội ác.
Trong giờ nghỉ giải lao, Tống Triết đi thẳng đến khu vực Công tố viên, nhưng Cố Hàng đã đứng chờ anh ở hành lang.
"Bài mở đầu sắc sảo đấy, Công tố viên Tống," Cố Hàng nói, giọng anh mang chút chế giễu. "Nhưng anh vẫn mắc lỗi cơ bản: dùng cảm xúc thay vì điều khoản luật. Bồi thẩm đoàn sẽ không mua những câu chuyện cổ tích về ý định đâu."
Tống Triết giữ vẻ mặt lạnh lùng. "Luật sư Cố, anh có một năng khiếu đặc biệt: biến kẻ sát nhân thành nạn nhân của hệ thống. Tôi đảm bảo, lần này anh sẽ không thành công. Tôi sẽ dùng logic và bằng chứng không thể bẻ gãy."
"Logic ư? Logic của anh chỉ là tập hợp những dữ kiện phù hợp với kết luận của anh mà thôi," Cố Hàng nhếch mép. "Tôi sẽ chứng minh rằng cảnh sát đã vi phạm thủ tục trong quá trình thu thập bằng chứng. Và nếu có sự vi phạm thủ tục, toàn bộ hồ sơ vụ án sẽ bị hủy bỏ, bất kể thân chủ của tôi có thật sự có tội hay không."
Tống Triết hít một hơi sâu. Đây chính là điều anh ghét nhất ở Cố Hàng. Cố Hàng không bào chữa cho con người; anh bào chữa cho tính hoàn hảo của luật pháp, và sẵn sàng hy sinh công lý thực tế vì sự hoàn hảo đó.
"Anh quá nguy hiểm, Cố Hàng," Tống Triết nói. "Anh đang làm xói mòn niềm tin của người dân vào công lý."
Cố Hàng chỉ cười nhẹ, nhưng ánh mắt anh sâu hơn, mang theo một nỗi đau khó hiểu. "Niềm tin được xây dựng trên sự thật, Tống Triết. Và sự thật đầu tiên, là hệ thống này không hề hoàn hảo."
Anh quay lưng bỏ đi, để lại Tống Triết với sự giận dữ và quyết tâm phải đánh bại con người kiêu ngạo này.
Tống Triết biết, phiên tòa ngày hôm nay sẽ là trận chiến căng thẳng nhất trong sự nghiệp của anh.