Phiên tòa tái tục trong không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Tống Triết triệu tập nhân chứng quan trọng nhất: Thám tử Lưu, người trực tiếp thu thập bằng chứng tại hiện trường. Tống Triết cần Thám tử Lưu xác nhận tính hợp lệ của con dao gây án, vật chứng quan trọng nhất để chứng minh Chu Phong có hành động cố ý. Tống Triết dẫn dắt lời khai một cách chắc chắn, thiết lập chuỗi giám sát vật chứng không thể chối cãi. Anh cảm thấy tự tin, bởi quy trình thu thập và bảo quản vật chứng này được thực hiện đúng theo các điều khoản nghiêm ngặt của Bộ luật Tố tụng Hình sự. Anh nhìn Cố Hàng, chờ đợi màn công kích thường thấy của đối thủ.
Cố Hàng đứng dậy để thẩm vấn chéo. Anh không vội vã, chỉ điềm tĩnh đứng trước Thám tử Lưu. "Thám tử Lưu, ông xác nhận rằng con dao này được tìm thấy cách hiện trường chính, nơi bị cáo và nạn nhân giằng co, khoảng hai mươi mét, trong một bụi rậm, đúng không?" Cố Hàng hỏi. "Đúng vậy," Thám tử Lưu trả lời, giọng quả quyết. "Ông cũng đã làm theo đúng quy trình: chụp ảnh hiện trường, niêm phong vật chứng trong túi giấy và ghi chép chi tiết vị trí tìm thấy con dao trong báo cáo của mình?" Cố Hàng hỏi tiếp, từng câu hỏi như một sự xác nhận cho tính hợp pháp của quy trình. Thám tử Lưu mỉm cười, tỏ vẻ hài lòng: "Hoàn toàn chính xác, Luật sư Cố. Chúng tôi không hề sai sót."
Bầu không khí trong phòng xử án bắt đầu dịu xuống. Nhiều người nghĩ Cố Hàng đang tự đào hố chôn mình khi giúp bên Công tố củng cố bằng chứng. Tống Triết cũng nới lỏng cà vạt, thầm nghĩ có lẽ lần này Cố Hàng đã hết chiêu. Nhưng ngay lúc đó, Cố Hàng thay đổi giọng điệu. "Vậy thưa Thám tử, ông xác nhận rằng báo cáo thu thập vật chứng ghi rõ: 'Con dao được tìm thấy trong bụi rậm bên cạnh lối đi bộ, cách chỗ giằng co hai mươi phẩy một mét (20.1m)'? Và ông đã chụp tổng cộng ba bức ảnh để ghi lại vị trí của nó?" Cố Hàng hỏi. "Đúng là như vậy," Thám tử Lưu trả lời, bắt đầu có chút bối rối trước sự chú tâm quá mức vào chi tiết nhỏ nhặt này.
Cố Hàng đặt một bản sao báo cáo lên máy chiếu, phóng to phần chữ ký của Thám tử Lưu và đồng nghiệp. "Thưa Thám tử, theo quy trình Điều 42, Khoản 3 của Quy định Bảo quản Hiện trường, bất kỳ sự thay đổi nào về vị trí vật chứng tiềm năng, dù chỉ là dịch chuyển để chụp ảnh chi tiết, đều phải được thực hiện sau khi vật chứng đã được niêm phong và phải có chữ ký xác nhận của ít nhất hai nhân viên điều tra. Ông có nhớ điều này không?" Cố Hàng truy vấn. Thám tử Lưu bắt đầu đổ mồ hôi. "Tôi... tôi có nhớ. Nhưng chúng tôi đã niêm phong ngay sau khi chụp xong!"
Cố Hàng mỉm cười, một nụ cười gần như là khinh miệt. "Không phải sau, thưa Thám tử. Là trong quá trình thay đổi vị trí. Xin mời xem Bức ảnh số 3." Cố Hàng chiếu Bức ảnh số 3, là ảnh cận cảnh con dao. "Bức ảnh này được chụp từ một góc độ không thể đạt được nếu con dao vẫn nằm im ở vị trí ban đầu. Ông hoặc đồng nghiệp của ông đã phải nhấc con dao ra khỏi bụi rậm, đặt nó lên bề mặt phẳng bên cạnh để có một bức ảnh rõ nét. Điều này là thay đổi vị trí vật chứng." Cố Hàng chỉ vào bức ảnh. "Và thưa Thám tử, báo cáo không hề có chữ ký xác nhận của đồng nghiệp ông về việc thay đổi vị trí này trước khi con dao được đặt vào túi niêm phong. Vậy, Điều 42, Khoản 3 đã bị vi phạm. Bằng chứng này, về mặt kỹ thuật, đã bị ô nhiễm (contaminated)."
Phòng xử án chìm vào sự xì xào. Thẩm phán gõ búa yêu cầu giữ trật tự. Tống Triết cảm thấy lạnh toát sống lưng. Anh đã quá tin tưởng vào sự trung thực của cảnh sát mà quên kiểm tra cái bẫy tinh vi này. Cố Hàng không quan tâm đến chuyện Chu Phong có tội hay không, anh chỉ quan tâm đến việc cảnh sát có làm đúng quy trình hay không. Nếu quy trình bị vi phạm, luật pháp bị xúc phạm, và bằng chứng phải bị bác bỏ.
"Kính thưa Thẩm phán, tôi yêu cầu bác bỏ con dao gây án khỏi hồ sơ vụ án, do vi phạm nghiêm trọng thủ tục thu thập bằng chứng," Cố Hàng yêu cầu. Tống Triết vội vàng phản đối: "Phản đối! Sự vi phạm này là nhỏ nhặt, không làm thay đổi bản chất của vật chứng. Đây là một nỗ lực gây nhiễu trắng trợn!" Cố Hàng quay sang Tống Triết, ánh mắt đầy thách thức. "Sự nhỏ nhặt, thưa Công tố viên, là sự khác biệt giữa hợp pháp và bất hợp pháp trong luật pháp. Nếu luật pháp không được tuân thủ tuyệt đối, chúng ta đang xét xử dựa trên cảm tính, không phải pháp luật." Thẩm phán ra hiệu tạm dừng phiên tòa để xem xét yêu cầu. Tống Triết biết, đây là một thất bại nặng nề. Cố Hàng lại một lần nữa chứng minh: anh là vị thần của các lỗ hổng.