Thẩm phán cuối cùng ra phán quyết, đồng ý với Cố Hàng rằng con dao gây án bị bác bỏ do lỗi kỹ thuật trong quy trình thu thập. Đây là một đòn giáng mạnh vào vụ án của bên Công tố. Tống Triết biết, anh phải chuyển chiến thuật ngay lập tức, từ bằng chứng vật chất sang bằng chứng tâm lý và lời khai. Mục tiêu tiếp theo của anh là buộc Chu Phong thừa nhận ý định sát nhân.
Tống Triết triệu tập nạn nhân, Lưu Mai, ra làm chứng. Lưu Mai, mặc dù còn yếu, đã thuật lại chi tiết về vụ giằng co, về sự giận dữ tột độ của Chu Phong khi cô từ chối khoản vay và việc hắn ta rút dao đe dọa. Lời khai của Lưu Mai chân thực và xúc động, khiến Bồi thẩm đoàn có thiện cảm rõ rệt. Tống Triết kết thúc lời khai bằng một câu hỏi mang tính chốt hạ: "Cô có tin, tại thời điểm đó, bị cáo Chu Phong có ý định giết cô không?" Lưu Mai nhìn thẳng vào Chu Phong, người đang cúi gằm mặt: "Tôi tin là có. Hắn ta nhìn tôi như một kẻ thù, không phải một người quen."
Đến lượt Cố Hàng thẩm vấn chéo. Anh không hề sử dụng sự sắc sảo hay hung hăng, mà ngược lại, anh dùng một giọng điệu nhẹ nhàng, gần như là đồng cảm. "Cô Lưu Mai, tôi rất tiếc về những gì đã xảy ra. Chúng tôi hoàn toàn tôn trọng nỗi đau của cô." Cố Hàng bắt đầu. "Cô đã nói bị cáo Chu Phong đã đến gặp cô để vay một khoản tiền lớn để chữa bệnh cho mẹ, đúng không?" "Đúng vậy," Lưu Mai trả lời, có chút ngạc nhiên trước thái độ nhã nhặn của luật sư. "Cô có biết, bị cáo đang gặp khủng hoảng tài chính và tinh thần cực độ vào thời điểm đó?" Cố Hàng hỏi. "Tôi nghe nói vậy," Lưu Mai đáp.
Cố Hàng bắt đầu khéo léo vẽ ra một bức tranh khác về Chu Phong: một người đàn ông tuyệt vọng, bị dồn vào đường cùng. Anh không phủ nhận hành động gây thương tích, nhưng anh đang đặt nó vào bối cảnh của sự khủng hoảng tinh thần, nhằm chuyển tội danh từ "cố ý giết người" sang "gây thương tích trong tình trạng kích động mạnh." "Cô Lưu Mai, cô đã từ chối khoản vay. Sau đó, một cuộc giằng co xảy ra. Trong cuộc giằng co đó, bị cáo đã rút con dao ra, một con dao nhỏ thường dùng để gọt trái cây. Hắn đã đâm cô, nhưng chỉ gây ra một vết thương nông ở cánh tay. Hắn đã dừng lại ngay sau đó, đúng không? Hắn đã không cố gắng đâm cô vào những vị trí chí mạng khác, như bụng hay ngực, phải không?" Cố Hàng hỏi. Lưu Mai buộc phải thừa nhận: "Hắn... hắn đã dừng lại. Hắn buông con dao và chạy đi."
Cố Hàng quay sang Bồi thẩm đoàn. "Kính thưa quý vị, nếu đây là hành động giết người có chủ đích, một kẻ sát nhân sẽ không dùng con dao gọt trái cây và dừng lại sau một vết thương nông. Đây là hành động bột phát, hoảng loạn, và thiếu kinh nghiệm của một người đàn ông đang bị căng thẳng tinh thần cực độ. Thân chủ của tôi đã gây thương tích, chúng tôi thừa nhận. Nhưng anh ta không phải là một kẻ sát nhân có chủ đích."
Tống Triết bật dậy phản đối: "Phản đối! Luật sư đang suy diễn tâm lý bị cáo mà không có chuyên gia!" Thẩm phán bác bỏ: "Phản đối bị bác bỏ. Luật sư Cố chỉ đang diễn giải lời khai của nhân chứng." Cố Hàng lại chiến thắng. Tống Triết cảm thấy tức giận, không chỉ vì Cố Hàng đã xoay chuyển câu chuyện, mà còn vì sự đồng cảm giả tạo mà Cố Hàng đã thể hiện. Cố Hàng là một bậc thầy trong việc thao túng cảm xúc, điều mà Tống Triết, với bản tính quá lý trí, không thể làm được. Tống Triết biết, anh phải đích thân đối đầu với Chu Phong để bóc trần sự thật.