Ngày hôm sau, Tống Triết quyết định triệu tập Chu Phong lên bục nhân chứng, một quyết định rủi ro nhưng cần thiết. Đây là cơ hội duy nhất để anh phá vỡ lớp vỏ bọc nạn nhân mà Cố Hàng đã dày công xây dựng.
Chu Phong, dưới sự dẫn dắt ban đầu của Cố Hàng, trình bày một cách đáng thương về sự tuyệt vọng và việc anh ta không hề có ý định giết người. Anh ta nhấn mạnh rằng việc rút dao chỉ là một hành động tự vệ sau khi bị Lưu Mai đẩy ra, và vết thương chỉ là tai nạn.
Đến lượt Tống Triết thẩm vấn chéo. Anh bước tới trước mặt Chu Phong, không hề quát tháo hay hung hăng, mà chỉ sử dụng sự logic lạnh lùng. "Bị cáo Chu Phong, anh nói hành động đó là bột phát. Vậy hãy nói về hành động bột phát của anh. Ngày hôm đó, anh đến gặp cô Lưu Mai. Anh mang theo một chiếc cặp, đúng không?" Tống Triết hỏi. "Đúng vậy," Chu Phong trả lời. "Trong cặp có gì? Tiền? Hay hồ sơ bệnh án của mẹ anh?" Tống Triết hỏi tiếp. "Có hồ sơ và một số giấy tờ," Chu Phong nói.
Tống Triết chiếu lên màn hình một bức ảnh chụp bên trong chiếc cặp của Chu Phong. Trong đó, ngoài hồ sơ, còn có một bộ găng tay cao su và một chai cồn y tế nhỏ. "Bị cáo, xin hãy giải thích. Tại sao một người đi vay tiền để chữa bệnh cho mẹ lại mang theo găng tay cao su và cồn y tế? Anh định khám bệnh cho cô Lưu Mai sao?" Tống Triết truy vấn. Chu Phong bắt đầu lắp bắp: "Tôi... tôi không nhớ. Có thể là do tôi vừa ở bệnh viện về."
Tống Triết lắc đầu. "Vụ án xảy ra vào buổi chiều, thưa Bị cáo. Hồ sơ bệnh viện cho thấy anh đã rời viện từ sáng sớm. Hơn nữa, những vật dụng này được tìm thấy nằm dưới cùng của chiếc cặp, được che đậy cẩn thận dưới các tập hồ sơ. Anh có muốn tôi nhắc lại định nghĩa của hành động bột phát không? Hành động bột phát là thiếu suy nghĩ, không hề có sự chuẩn bị. Nhưng mang theo găng tay để không để lại dấu vân tay và cồn để xóa dấu máu không phải là bột phát, thưa Bị cáo. Đó là sự chuẩn bị có tính toán."
Tống Triết đã thành công. Sự tự tin của Chu Phong sụp đổ. Hắn ta bắt đầu đổ mồ hôi và nhìn cầu cứu về phía Cố Hàng.
Lục Hàng, ngồi ở bàn bào chữa, vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, nhưng anh đã hiểu. Tống Triết đã tìm ra bằng chứng về ý định thông qua một chuỗi logic không thể bẻ gãy, thay vì bằng chứng vật chất đã bị bác bỏ. Nếu Chu Phong có ý định xóa bằng chứng, thì hắn đã có ý định thực hiện tội ác ngay từ đầu. Cố Hàng biết, anh phải dùng đến đòn cuối cùng, một đòn tấn công vào chính nguồn gốc bằng chứng.
Tống Triết kết thúc thẩm vấn bằng một cái nhìn chiến thắng về phía Cố Hàng, như thể muốn nói: "Lỗ hổng kỹ thuật của anh không cứu được sự thật."