MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCông lý ngoại biênChương 5: Xoay Chiều

Công lý ngoại biên

Chương 5: Xoay Chiều

774 từ · ~4 phút đọc

Cố Hàng đứng dậy để thẩm vấn lại Chu Phong, trong khi Chu Phong vẫn còn đang bàng hoàng trước đòn phản công của Tống Triết. Cố Hàng biết anh không thể phủ nhận logic của Tống Triết về găng tay và cồn. Anh phải chuyển hướng sự chú ý của Bồi thẩm đoàn ra khỏi hành động của Chu Phong, và hướng vào hành động của cơ quan điều tra.

"Bị cáo Chu Phong," Cố Hàng nói, giọng anh vẫn nhẹ nhàng, nhưng chứa đựng sức nặng của sự đe dọa. "Anh có nhớ ai là người đầu tiên tiếp cận chiếc cặp của anh khi anh bị bắt giữ không?" Chu Phong cố gắng trấn tĩnh: "Là Thám tử Lưu... và một sĩ quan cảnh sát khác."

Cố Hàng quay sang Tống Triết, ánh mắt anh đầy vẻ thách thức và bí ẩn. "Thưa Công tố viên, tôi yêu cầu triệu tập Thám tử Lý, đồng nghiệp của Thám tử Lưu, ra làm chứng ngay lập tức. Ông ấy có mặt tại phòng xử án này."

Yêu cầu này gây ra sự xáo động lớn. Thẩm phán phải ra lệnh tạm dừng mười phút. Tống Triết nhanh chóng tiếp cận Cố Hàng trong hành lang, sự giận dữ pha lẫn sự tò mò.

"Anh đang làm gì vậy, Cố Hàng? Anh đang kéo dài vụ án một cách vô nghĩa!" Tống Triết tra hỏi.

Cố Hàng nhìn thẳng vào Tống Triết, không hề né tránh. "Tôi đang phơi bày sự thật về cách các anh tìm kiếm công lý mà anh thường nói. Anh đã thắng logic, Tống Triết, nhưng anh đã quên mất ai đã giúp anh tìm thấy những bằng chứng đó."

Mười phút sau, Thám tử Lý, người đồng nghiệp của Thám tử Lưu (người đã bị Cố Hàng bóc trần lỗi kỹ thuật), đứng trên bục nhân chứng.

Cố Hàng bắt đầu thẩm vấn. "Thám tử Lý, anh là người đầu tiên kiểm tra nội dung chiếc cặp của bị cáo, đúng không?" "Đúng vậy." Thám tử Lý trả lời. "Anh đã thấy găng tay và cồn ở trong đó. Nhưng thưa Thám tử, theo Bản Ghi Chép Hiện Trường ban đầu của anh, lập tức sau khi kiểm tra, anh đã không liệt kê găng tay và cồn là vật chứng tiềm năng. Anh chỉ liệt kê hồ sơ. Tại sao?"

Thám tử Lý bắt đầu lắp bắp. "Tôi... tôi nghĩ chúng không quan trọng."

Cố Hàng tiến gần hơn. "Không quan trọng, thưa Thám tử? Chúng là vật dụng dùng để che giấu tội ác, là bằng chứng rõ ràng nhất về ý định của bị cáo. Tại sao anh lại che giấu chúng trong hồ sơ ban đầu? Phải chăng, Thám tử Lý, sau khi anh và Thám tử Lưu đã mắc lỗi kỹ thuật trong việc thu thập con dao, các anh đã cố tình bổ sung găng tay và cồn vào hồ sơ sau đó, để tạo ra một ý định rõ ràng hơn nhằm cứu vãn vụ án của mình?"

Cố Hàng chiếu lên màn hình một bản sao của Bản Ghi Chép Hiện Trường có chữ ký của Thám tử Lý. "Đây là hồ sơ ban đầu, không có găng tay. Và đây là hồ sơ chính thức, đã có găng tay. Có sự khác biệt thời gian là sáu tiếng đồng hồ."

Cố Hàng quay sang Bồi thẩm đoàn. "Kính thưa quý vị, tôi xin lỗi vì đã buộc quý vị phải chứng kiến điều này. Nhưng Công tố viên Tống Triết đã dựa vào bằng chứng này để chứng minh ý định của thân chủ tôi. Nhưng nếu chính bằng chứng đó là sản phẩm của sự che đậy của cơ quan điều tra, nhằm cứu vãn sai sót nghiệp vụ của họ, thì điều gì là công lý? Chúng ta có thể kết tội một người dựa trên sự tắc trách và có thể là sự làm giả bằng chứng của cảnh sát không?"

Phòng xử án chìm vào sự hỗn loạn. Tống Triết cảm thấy choáng váng. Anh đã quá tin tưởng vào sự thật của bằng chứng mà không kiểm tra xem nó được "phát hiện" như thế nào. Lục Hàng lại một lần nữa không bào chữa cho con người, mà bào chữa cho sự sạch sẽ tuyệt đối của luật pháp. Bằng cách phơi bày sự tắc trách của cảnh sát, anh đã đặt một nghi ngờ lớn hơn vào toàn bộ vụ án. Tống Triết biết, anh đã thua. Và anh bắt đầu hiểu: Cố Hàng không phải kẻ thù của công lý, Cố Hàng là kẻ thù của sự dối trá trong hệ thống.