Tiếng gõ búa cuối cùng vang lên, nhưng không phải là để tuyên án. Thẩm phán tuyên bố hủy bỏ một phần đáng kể các bằng chứng của bên công tố, bao gồm cả con dao gây án và bằng chứng về sự chuẩn bị của Chu Phong, do những sai phạm nghiêm trọng về thủ tục thu thập và xử lý bằng chứng từ cơ quan điều tra. Trước sự sụp đổ của vụ án, Tống Triết buộc phải chấp nhận thỏa thuận nhận tội về tội danh nhẹ hơn là Gây thương tích nghiêm trọng do bột phát thay vì Cố ý giết người. Chu Phong nhận mức án tù nhẹ hơn nhiều so với dự kiến. Cố Hàng đã chiến thắng một cách tuyệt đối, phơi bày sự mục nát của quy trình, dù thân chủ của anh rõ ràng là có tội.
Phiên tòa kết thúc, nhưng dư chấn của nó vẫn còn mạnh mẽ hơn bất kỳ bản án nào. Tống Triết, người luôn tự hào về sự hoàn hảo của hệ thống, bước ra khỏi phòng xử án với cảm giác thất bại cay đắng và sự nghi ngờ sâu sắc. Anh không thua Cố Hàng về logic, nhưng anh thua vì đã quá tin tưởng vào sự trung thực của những người thực thi luật pháp. Lời nói cuối cùng của Cố Hàng vẫn văng vẳng trong đầu anh: "Sự thật đầu tiên, là hệ thống này không hề hoàn hảo."
Tống Triết trở về văn phòng của mình, không thèm mở đèn. Ánh sáng lờ mờ từ thành phố hắt qua cửa sổ cao, nhuộm văn phòng bằng một màu xám lạnh. Anh ném tập hồ sơ vụ án Chu Phong lên bàn. Anh đã làm tất cả để theo đuổi công lý, nhưng chính sự tắc trách của cảnh sát, và sự sắc sảo tàn nhẫn của Cố Hàng, đã biến công lý thành một trò đùa.
"Tôi đang làm gì vậy?" Tống Triết lẩm bẩm. Công lý của anh là gì, nếu nó bị hủy hoại bởi những sai sót thủ tục và sự dối trá của chính những người anh tin tưởng? Anh nhận ra rằng, Cố Hàng không phải kẻ thù của anh, mà là một tấm gương phản chiếu sự thật mà anh cố gắng lờ đi bấy lâu nay. Cố Hàng đứng ngoài lề, chỉ ra những vết nứt mà Tống Triết đang cố gắng che đậy.
Đang chìm đắm trong khủng hoảng, điện thoại Tống Triết reo. Là Lãnh đạo Văn phòng, Thẩm phán Lý.
"Tống Triết, cậu đã làm rất tốt trong điều kiện khó khăn," Giọng Thẩm phán Lý nghe có vẻ trấn an. "Nhưng cậu cần phải quên vụ Chu Phong đi. Quan trọng hơn, chúng ta có một hồ sơ mới. Một vụ án lớn hơn nhiều, liên quan đến Tập đoàn Kiến trúc Thiên Định."
Thẩm phán Lý tiếp tục: "Hồ sơ liên quan đến hành vi rửa tiền và lừa đảo chứng khoán quy mô lớn. Nhưng điều kỳ lạ là, các giấy tờ ban đầu đã bị 'thất lạc' một cách khó hiểu. Cậu cần phải điều tra vụ án này một cách tuyệt đối bí mật. Đây là cơ hội để cậu lấy lại danh tiếng. Và, Tống Triết, hãy cẩn thận. Bên bào chữa cho Thiên Định là... Cố Hàng."
Tống Triết hít một hơi lạnh. Cố Hàng. Lại là Cố Hàng. Nhưng lần này, không phải là một vụ giết người bột phát. Đây là tội phạm cổ cồn trắng, nơi Cố Hàng sử dụng sự tinh vi của mình để bảo vệ những kẻ thao túng tài chính giàu có nhất. Điều này càng củng cố thêm ý nghĩ của Tống Triết rằng Cố Hàng chỉ là một công cụ được thuê để bảo vệ giới thượng lưu tội lỗi. Tuy nhiên, sự nghi ngờ về tính trung thực của hồ sơ vụ án khiến Tống Triết cảnh giác. "Thất lạc" một cách khó hiểu? Có gì đó không ổn.
Tống Triết đứng dậy, quyết tâm lấy lại niềm tin của mình. Nếu hệ thống có vết nứt, anh sẽ tự mình vá nó lại, bắt đầu từ vụ án Thiên Định. Anh sẽ đối đầu với Cố Hàng một lần nữa, nhưng lần này, anh sẽ không chỉ dùng luật pháp; anh sẽ dùng sự nghi ngờ và thận trọng, bài học đắt giá mà anh đã học được từ thất bại trước. Anh nhìn ra thành phố S rực rỡ ánh đèn, biết rằng ở đâu đó trong sự hào nhoáng đó, Cố Hàng đang chuẩn bị cho trận chiến tiếp theo, trận chiến có thể sẽ định hình lại cả sự nghiệp và đạo đức của anh.