Văn phòng luật của Cố Hàng không nằm trong khu phức hợp văn phòng cao cấp và bóng bẩy như các công ty lớn khác, mà nằm trong một tòa nhà cũ kỹ nhưng được bảo trì tốt ở khu phố cổ. Đây là nơi mà anh có thể giữ được sự riêng tư tuyệt đối, và cũng là nơi anh có thể dễ dàng tiếp cận với những thông tin "ngoài lề" mà các công ty lớn thường bỏ qua.
Ngồi trong văn phòng tối giản nhưng sang trọng của mình, Cố Hàng đang xem xét hồ sơ vụ án Tập đoàn Kiến trúc Thiên Định. Thân chủ của anh, Chủ tịch Lâm Khang, là một ông trùm bất động sản, bị cáo buộc rửa tiền và lừa đảo chứng khoán. Đây là một vụ án phức tạp, với hàng ngàn trang tài liệu tài chính và giao dịch quốc tế.
"Hồ sơ đã được gửi đến, Luật sư Cố," Thư ký của anh, một người phụ nữ trung niên với kinh nghiệm hàng chục năm trong ngành luật, thông báo.
"Cảm ơn. Cô có thể ra ngoài. Tôi cần xem xét hồ sơ một mình," Cố Hàng đáp, giọng anh trầm và không cảm xúc.
Cố Hàng bắt đầu phân tích. Đối với anh, những con số và điều khoản hợp đồng này còn hấp dẫn hơn cả những câu chuyện về tội phạm hình sự bạo lực. Anh không quan tâm Lâm Khang có tội hay không. Anh chỉ quan tâm đến cách Lâm Khang có thể đã che đậy tội ác của mình và liệu bên công tố có thể chứng minh điều đó một cách hợp pháp hay không.
Anh chú ý đến một điều khoản đặc biệt trong một hợp đồng mua bán cổ phần nước ngoài, một điều khoản chỉ dài hai dòng nhưng được chôn vùi trong hàng trăm trang giấy tờ khác. Điều khoản này cho phép một công ty vỏ bọc (shell company) không rõ ràng được ủy quyền thực hiện các giao dịch trị giá hàng trăm triệu đô la. Đây rõ ràng là một công cụ rửa tiền tinh vi.
Tuy nhiên, Cố Hàng không hề lo lắng. Anh biết rằng để truy tố thành công tội phạm cổ cồn trắng, bên công tố phải chứng minh được mối liên hệ trực tiếp giữa dòng tiền bất hợp pháp và ý đồ lừa đảo của Lâm Khang. Điều khoản này, được viết bởi những luật sư hàng đầu thế giới, hoàn toàn hợp pháp trên giấy tờ.
Cố Hàng nhấc điện thoại gọi cho Lâm Khang. "Chủ tịch Lâm, tôi đã xem qua hồ sơ. Tôi có thể bào chữa thành công cho ông. Nhưng ông phải nói cho tôi biết một sự thật duy nhất: Ông đã chi tiền cho ai trong giới tư pháp?"
Bên kia đầu dây im lặng một lúc. Lâm Khang, người luôn giữ vẻ ngoài tự cao tự đại, giờ đây giọng có chút lo lắng. "Luật sư Cố, tôi không hiểu ý anh. Tôi không hối lộ ai cả."
"Đừng cố lừa dối tôi, Lâm Khang," Cố Hàng lạnh lùng ngắt lời. "Hồ sơ của bên Công tố bị 'thất lạc' một cách quá thuận tiện. Đây không phải là sự trùng hợp. Ai đã giúp ông dọn dẹp hiện trường? Tôi không phải là công tố viên, tôi không cần sự hối cải của ông. Tôi cần sự thật để bào chữa. Nếu tôi không biết ai là người anh em của ông trong hệ thống, tôi sẽ không thể đoán được nước đi tiếp theo của họ."
Sau một lúc căng thẳng, Lâm Khang thở dài. "Có một người. Một Thẩm phán cấp cao. Nhưng anh ta là người trung lập, chỉ làm ăn... theo quy tắc ngầm."
Cố Hàng nhắm mắt lại. Đúng như anh dự đoán. Mạng lưới tội phạm đã thâm nhập sâu hơn nhiều so với bề mặt. Anh bắt đầu nghi ngờ rằng vụ án Thiên Định này chỉ là một mồi nhử để che đậy một âm mưu lớn hơn.
Cố Hàng cúp máy. Anh biết đối thủ của mình lần này là Tống Triết. Anh tôn trọng sự chính trực của Tống Triết, nhưng anh cũng biết sự non nớt của Tống Triết trong việc đối phó với những cái bẫy tinh vi của giới thượng lưu. Lần này, cuộc chiến không chỉ là logic, mà là cuộc đấu tranh để phơi bày sự mục nát ở những nơi được cho là sạch sẽ nhất. Cố Hàng cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ. Anh muốn chứng minh cho Tống Triết thấy, rằng niềm tin của cậu vào hệ thống là vô căn cứ, và chính sự thiếu tin tưởng của anh mới là tấm khiên bảo vệ sự thật tốt nhất.