Sau khi nhận hồ sơ vụ án Thiên Định, Tống Triết bắt đầu làm việc suốt ngày đêm. Anh bị ám ảnh bởi việc phải chứng minh tội ác của Lâm Khang và đánh bại Cố Hàng. Lần này, anh sẽ không để bất kỳ sơ suất thủ tục nào xảy ra. Anh đích thân kiểm tra từng trang tài liệu, từng chuỗi giao dịch, cố gắng tìm ra mắt xích bị thiếu trong mạng lưới rửa tiền.
Tuy nhiên, anh càng đào sâu, anh càng thấy khó hiểu. Đúng như lời Thẩm phán Lý nói, một số tài liệu quan trọng ban đầu đã bị 'thất lạc'. Điều này không chỉ gây khó khăn cho việc truy tố, mà còn làm dấy lên sự nghi ngờ rằng có kẻ đang cố ý phá hoại vụ án từ bên trong.
Tống Triết gọi điện cho đơn vị Điều tra Tài chính để yêu cầu cung cấp lại các hồ sơ bị thiếu, nhưng chỉ nhận được những câu trả lời vòng vo. Sự bất lực này khiến anh nhớ lại cảm giác ở phiên tòa Chu Phong—cảm giác bị chính hệ thống phản bội.
Chiều muộn, khi Tống Triết đang cắm cúi nghiên cứu biểu đồ dòng tiền phức tạp, điện thoại bàn reo. Đó là số máy nội bộ của Cố Hàng. Tống Triết nhíu mày. Gã này luôn biết cách gây phiền nhiễu.
"Công tố viên Tống Triết," Cố Hàng nói, giọng điệu vẫn điềm tĩnh như thể họ đang nói chuyện về thời tiết, chứ không phải về vụ án hàng tỷ đô la.
"Luật sư Cố. Anh có gì để nói ngoài việc chế giễu hồ sơ của tôi không?" Tống Triết đáp lại bằng giọng lạnh lùng.
"Không phải chế giễu. Là một lời mời," Cố Hàng nói. "Tôi mời anh đến một quán bar yên tĩnh tối nay. Tôi muốn nói chuyện với anh về vụ án Thiên Định. Tôi có một vài thông tin mà tôi nghĩ anh sẽ thấy thú vị. Đừng lo, tôi sẽ không tính phí tư vấn cho anh đâu."
Tống Triết gần như bật cười. "Anh nghĩ tôi ngây thơ đến mức tin rằng đối thủ của tôi lại mời tôi đi uống để chia sẻ thông tin sao? Anh đang cố gắng làm gì, Cố Hàng? Tán tỉnh tôi sao?"
"Tán tỉnh ư? Đó không phải phong cách của tôi," Cố Hàng đáp, nhưng giọng anh có một chút hứng thú lạ lùng. "Tôi chỉ là một người thực tế. Tôi biết anh đang gặp rắc rối với hồ sơ bị thất lạc. Và tôi biết ai đã gây ra chuyện đó. Nhưng tôi sẽ không nói qua điện thoại."
"Tại sao anh phải làm điều này? Giúp tôi à? Anh đang bào chữa cho Lâm Khang!" Tống Triết hoài nghi.
"Tôi đang bảo vệ nguyên tắc. Và anh cũng nên thế. Điểm yếu của Thiên Định nằm ở sự thiếu đạo đức, không phải ở luật pháp. Nếu anh muốn tìm ra sự thật đằng sau mạng lưới này, anh cần phải đi ra khỏi khuôn khổ của Văn phòng Công tố và nhìn vào bức tranh lớn hơn. Tôi sẽ đợi anh ở Quán bar Elysium, khu phố cũ, lúc chín giờ." Cố Hàng cúp máy.
Tống Triết nhìn chằm chằm vào điện thoại. Đây là một cái bẫy. Chắc chắn là một cái bẫy. Cố Hàng đang cố gắng làm xao nhãng anh, hoặc dụ anh vào một cuộc trò chuyện ngoài khuôn khổ luật pháp để sau này có thể dùng nó để lật ngược thế cờ. Tuy nhiên, sự tò mò và cảm giác bị phản bội bởi hệ thống đang thôi thúc Tống Triết. Anh cần sự thật về những hồ sơ bị mất, anh cần biết ai đang cố tình phá hoại công lý. Cố Hàng, dù là đối thủ, lại là người duy nhất có thể đưa anh ra khỏi cái mê cung quan liêu này.
Lúc chín giờ tối, Tống Triết mặc chiếc áo khoác da thường ngày, bước vào Quán bar Elysium, một nơi tối tăm và yên tĩnh, hoàn toàn trái ngược với sự hào nhoáng của các khu phố tài chính. Anh thấy Cố Hàng ngồi ở một góc khuất, trên bàn là một ly Whisky mạch nha đơn cất.