Sau cuộc gặp định mệnh tại quán bar Elysium, Tống Triết quay về văn phòng, tâm trí anh rối bời giữa sự nghi ngờ và sự kích thích. Anh không thể tin vào bất cứ điều gì Cố Hàng nói, nhưng anh cũng không thể bác bỏ hoàn toàn. Tính logic của Cố Hàng luôn đáng sợ; anh ta không bao giờ hành động vô cớ. Nếu Cố Hàng muốn hạ bệ một Thẩm phán cấp cao, chắc chắn phải có một động lực mạnh mẽ hơn là chỉ để thắng một vụ án tài chính. Động lực đó, có vẻ như, là sự căm ghét sâu sắc đối với sự dối trá trong hệ thống tư pháp.
Tống Triết mở hệ thống máy tính của Văn phòng Công tố, truy cập vào cơ sở dữ liệu lưu trữ hồ sơ của vụ Thiên Định. Anh bắt đầu kiểm tra chuỗi dữ liệu ký duyệt của Thẩm phán Vưu Minh, đúng như gợi ý của Cố Hàng. Anh mất gần như cả đêm để phân tích. Ban đầu, mọi thứ có vẻ bình thường, mọi chữ ký số và dấu thời gian đều hợp lệ. Nhưng Tống Triết biết rằng Cố Hàng không bao giờ nói suông. Anh đào sâu hơn, sử dụng các thuật toán truy vết dấu hiệu siêu dữ liệu (metadata tracking) mà anh đã học được từ một khóa đào tạo mật về tội phạm công nghệ cao.
Cuối cùng, vào lúc bốn giờ sáng, ánh sáng màu xanh lạnh lẽo từ màn hình chiếu lên khuôn mặt mệt mỏi của Tống Triết. Anh tìm thấy một dấu hiệu bất thường: một chuỗi mã số nhận dạng hồ sơ (File ID) của các tài liệu bị thất lạc đã được thay đổi chỉ vài giây trước khi chúng được ký duyệt bởi Thẩm phán Vưu Minh. Việc thay đổi mã số này không làm ảnh hưởng đến nội dung văn bản, nhưng nó đã làm cho các tài liệu đó bị hệ thống tìm kiếm tự động nhận dạng là bản nháp hoặc bản lỗi, do đó bị đẩy vào kho lưu trữ thứ cấp và bị 'thất lạc' khỏi hồ sơ chính thức của bên công tố.
"Hắn ta đã dùng một kỹ thuật 'tàng hình' dữ liệu," Tống Triết lẩm bẩm. Vưu Minh không xóa hồ sơ, mà chỉ làm cho chúng trở nên không thể tìm thấy bằng các phương pháp thông thường. Điều này đòi hỏi một sự hiểu biết sâu sắc về cấu trúc dữ liệu của hệ thống tư pháp, và một sự tùy tiện đáng kinh ngạc đối với các quy tắc lưu trữ hồ sơ. Sự bất thường nằm ở dấu thời gian: chỉ có Thẩm phán Vưu Minh là người duy nhất có quyền truy cập và ký duyệt hồ sơ trong khung thời gian đó. Cố Hàng đã đúng.
Cảm giác hoài nghi lập tức chuyển thành sự giận dữ. Tống Triết đã từng ngưỡng mộ Thẩm phán Vưu Minh. Anh luôn tin rằng Vưu Minh là một trong những cột trụ hiếm hoi của sự liêm chính. Giờ đây, cột trụ đó đã sụp đổ, và Tống Triết nhận ra rằng sự thâm nhập của tội phạm vào hệ thống không chỉ là lời cảnh báo, mà là một sự thật đang diễn ra.
Sau khi củng cố bằng chứng về sự bất thường trong dữ liệu, Tống Triết biết rằng anh không thể công khai điều tra Vưu Minh thông qua các kênh chính thức. Vưu Minh có quá nhiều quyền lực và Tống Triết có thể bị coi là đang vu khống hoặc vượt quá thẩm quyền. Anh cần một cách tiếp cận ngầm. Và người duy nhất có thể giúp anh làm điều đó chính là Cố Hàng, người có mạng lưới thông tin ngoài lề và không bị ràng buộc bởi các quy tắc hành chính. Sự thật trớ trêu này khiến Tống Triết cảm thấy ghê tởm, nhưng anh không còn lựa chọn nào khác. Anh quyết định đặt cược vào sự "công bằng ngoài biên" của Cố Hàng. Anh biết, đây là một nước đi nguy hiểm, nhưng cần thiết để cứu vãn công lý.