Tống Triết quyết định không sử dụng kênh chính thức để điều tra Biệt thự Ánh Dương. Nếu anh gửi lệnh khám xét hoặc yêu cầu thẩm tra hồ sơ giao dịch, Thẩm phán Vưu Minh sẽ ngay lập tức nhận ra mình bị điều tra và sẽ có thời gian để che đậy. Anh phải hành động một cách tinh vi hơn, như một thám tử tư thay vì một công tố viên.
Anh dành những buổi chiều muộn sau giờ làm để đến khu ngoại ô nơi Biệt thự Ánh Dương tọa lạc. Khu biệt thự này là một dự án cao cấp của Tập đoàn Thiên Định. Vẻ ngoài của nó sang trọng và xa hoa, đúng như phong cách của giới thượng lưu. Tống Triết nhận thấy một sự tương phản rõ rệt giữa vẻ ngoài hợp pháp của dự án và những hoạt động mờ ám ẩn sau nó.
Thông qua hồ sơ công khai về bất động sản, Tống Triết xác nhận rằng biệt thự này được chuyển nhượng cho con gái của Vưu Minh chỉ ba tuần sau khi Vưu Minh ký duyệt các lệnh tạm hoãn quan trọng trong vụ án Thiên Định. Giá trị công khai của giao dịch thấp hơn giá thị trường của những căn biệt thự tương tự tới 70%. Mặc dù điều này có thể được giải thích là một "ưu đãi gia đình" hoặc "chiết khấu đặc biệt", nhưng Tống Triết biết rằng trong giới tài chính, không có bữa trưa miễn phí. Khoản chênh lệch 70% chính là khoản hối lộ gián tiếp.
Tuy nhiên, để chứng minh được đó là hối lộ, Tống Triết cần bằng chứng cho thấy Lâm Khang đã cố ý định giá thấp biệt thự để đổi lấy sự thiên vị của Vưu Minh. Và bằng chứng này chắc chắn không nằm trên giấy tờ công khai. Nó phải được chôn giấu trong hồ sơ nội bộ của Thiên Định, hoặc trong hệ thống kế toán ngầm của công ty.
Tống Triết liên lạc lại với Cố Hàng thông qua kênh liên lạc bí mật đã thống nhất. Họ gặp nhau tại một phòng tập gym vắng vẻ, giả vờ như hai người đang tranh luận về chương trình tập luyện.
"Tôi đã kiểm tra Biệt thự Ánh Dương," Tống Triết nói, giọng hạ thấp, "Khoản chênh lệch giá là bằng chứng mạnh nhất, nhưng tôi không thể chứng minh ý định cố ý của Lâm Khang. Mọi thứ trên giấy tờ đều là chiết khấu hợp pháp."
Cố Hàng đang thực hiện động tác kéo xà, cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp áo ba lỗ mỏng. Anh dừng lại, vẻ mặt lạnh lùng không thay đổi. "Ý định nằm trong hợp đồng phụ, Tống Triết. Lâm Khang luôn có một hợp đồng thứ hai với những người được hối lộ, quy định rằng nếu giao dịch bị điều tra, người nhận phải chịu toàn bộ rủi ro pháp lý và trả lại tài sản. Đó là điều khoản bảo vệ Thiên Định khỏi tội danh hối lộ."
"Hợp đồng phụ?" Tống Triết nhíu mày. "Làm sao Lâm Khang chấp nhận một thỏa thuận rủi ro như vậy?"
"Vì Sương Đen cam kết rằng hợp đồng này sẽ không bao giờ bị phát hiện," Cố Hàng trả lời, bắt đầu tập tiếp. "Hợp đồng thứ hai đó được lưu trữ trong một máy chủ riêng biệt mà Vưu Minh sử dụng để quản lý tất cả các giao dịch mờ ám của Sương Đen. Máy chủ đó được gọi là 'Hộp Đen Tòa Án'."
Tống Triết cảm thấy lạnh gáy. "Anh lấy thông tin về 'Hộp Đen Tòa Án' từ đâu?"
Cố Hàng không trả lời trực tiếp. "Tôi đã nói với Lâm Khang rằng anh đang tiến hành một cuộc điều tra nội bộ về sự thất lạc hồ sơ. Hắn ta lo sợ rằng Vưu Minh sẽ phản bội hắn. Trong lúc hoảng loạn, hắn ta đã tiết lộ vị trí của máy chủ đó cho tôi, kèm theo mật khẩu truy cập khẩn cấp. Lâm Khang tin rằng, nếu tôi có thể chứng minh Vưu Minh là kẻ tham nhũng, hắn ta sẽ được giảm án vì đã hợp tác."
Tống Triết nhìn Cố Hàng, sự ngưỡng mộ và cảnh giác đấu tranh trong anh. Cố Hàng đã sử dụng tâm lý tội phạm của Lâm Khang để đào được thông tin quan trọng nhất mà không cần vi phạm bất kỳ luật nào một cách công khai.
"Máy chủ đó nằm ở đâu?" Tống Triết hỏi, giọng anh khẩn trương.
"Trong Văn phòng Lưu trữ Dữ liệu Lãnh đạo của Thẩm phán Vưu Minh, tầng hầm khu vực kiểm tra. Không ai được phép vào đó mà không có thẻ từ cấp cao nhất. Và chúng ta phải hành động trước khi Lâm Khang bị bắt và Vưu Minh kịp thời xóa sạch mọi thứ." Cố Hàng dừng lại. "Anh có sẵn lòng đột nhập vào Văn phòng Công tố không, Công tố viên Tống?"