Ý nghĩ đột nhập vào Văn phòng Công tố làm Tống Triết rùng mình. Anh là người tin vào luật pháp, vào trật tự. Việc đột nhập, dù vì mục đích gì, là hành vi phá hoại bằng chứng và vi phạm pháp luật nghiêm trọng. Tuy nhiên, nếu không làm điều đó, bằng chứng duy nhất để hạ bệ Vưu Minh và tổ chức Sương Đen sẽ vĩnh viễn biến mất. Sự nghiệp và niềm tin của anh đang ở ngã ba đường.
"Tôi không thể làm điều đó một mình," Tống Triết nói với Cố Hàng. "Văn phòng Lưu trữ Dữ liệu Lãnh đạo được bảo vệ bằng hệ thống an ninh phức tạp. Tôi có thẻ ra vào, nhưng thẻ của tôi không thể vượt qua hệ thống sinh trắc học."
Cố Hàng gật đầu. "Tôi biết. Đó là lý do chúng ta sẽ làm cùng nhau. Anh là người mang huy hiệu, tôi là người mang kỹ thuật."
Họ lên kế hoạch chi tiết trong suốt hai ngày. Đêm đó là đêm cuối tuần, khi tòa án và văn phòng công tố gần như vắng lặng. Tống Triết sử dụng thẻ ra vào của mình để đưa Cố Hàng vào tòa nhà. Cố Hàng, với một chiếc vali nhỏ chứa đầy thiết bị kỹ thuật, trông không khác gì một kỹ sư máy tính được gọi đến để sửa chữa hệ thống khẩn cấp.
Khi đến cửa Văn phòng Lưu trữ Dữ liệu Lãnh đạo, Tống Triết dùng thẻ. Cánh cửa mở, nhưng cánh cửa thứ hai, được bảo vệ bằng hệ thống sinh trắc học và mã số, vẫn khóa chặt.
"Thẻ từ chỉ là bước đầu," Tống Triết thì thào. "Hệ thống sinh trắc học cần vân tay và quét võng mạc của Thẩm phán Vưu Minh."
"Không cần," Cố Hàng đáp, đặt chiếc vali xuống. "Hệ thống này được thiết kế bởi Công ty Bảo mật Ánh Kim. Tôi biết điểm yếu của chúng. Nó sử dụng một giao thức khóa bán mở trong trường hợp khẩn cấp về điện. Tôi có thể giả lập một sự cố điện nhẹ và sau đó sử dụng mã khẩn cấp."
Cố Hàng nhanh chóng cắm một thiết bị nhỏ vào bảng điều khiển điện gần đó. Một tiếng rít nhỏ vang lên, và đèn trong hành lang nhấp nháy vài lần rồi ổn định lại. Tuy nhiên, hệ thống sinh trắc học đã chuyển sang chế độ bảo trì khẩn cấp, yêu cầu mã số khẩn cấp sáu chữ số thay vì vân tay.
"Mật khẩu của Vưu Minh là ngày sinh của mẹ hắn," Cố Hàng nói, nhanh chóng nhập mã.
"Làm sao anh biết điều đó?" Tống Triết thốt lên, kinh ngạc.
"Những người tham nhũng luôn tự phụ. Họ nghĩ rằng những điều riêng tư nhất là nơi an toàn nhất để cất giữ bí mật," Cố Hàng đáp.
Cánh cửa mở ra, hé lộ một căn phòng tối tăm, lạnh lẽo, với một dãy máy chủ lớn đang chạy êm ái. Tống Triết chưa bao giờ được vào khu vực này. Cố Hàng nhanh chóng tìm thấy máy chủ được đánh dấu 'Delta 7' – chính là Hộp Đen Tòa Án.
Cố Hàng cắm một USB chuyên dụng vào cổng máy chủ. "Tôi cần mười phút để sao chép tất cả dữ liệu được đánh dấu là 'hợp đồng phụ' và 'giao dịch ủy quyền'."
Tống Triết đứng gác ở cửa, tim anh đập thình thịch. Anh là Công tố viên, và anh đang bảo vệ một hành vi đột nhập. Sự mỉa mai này thật sự đáng kinh tởm, nhưng anh biết, anh đang làm điều đúng đắn. Anh nhìn bóng lưng Cố Hàng dưới ánh đèn xanh lạnh lẽo của máy chủ, và nhận ra rằng, dù Cố Hàng hành động ngoài vòng luật pháp, anh ta lại là người đang đưa anh đến gần công lý hơn bất kỳ ai trong hệ thống.