MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủ"Công Thức Của Sự Dịu Dàng"Chương 13: CƠN MƯA RÀO BẤT CHỢT TRONG HẺM NHỎ

"Công Thức Của Sự Dịu Dàng"

Chương 13: CƠN MƯA RÀO BẤT CHỢT TRONG HẺM NHỎ

619 từ · ~4 phút đọc

Tháng sáu, thành phố đỏng đảnh với những cơn mưa không báo trước. Khi bản nhạc Jazz vừa dứt, một tiếng sấm trầm đục rạch ngang bầu trời, ngay sau đó là tiếng nước dội xuống mái tôn như ai đó trút cả một xô bạc khổng lồ.

Con hẻm nhỏ 108 vốn đã sâu nay lại càng bị cô lập bởi màn mưa trắng xóa. Nước tuôn xối xả qua những ống cống, tạo ra âm thanh ầm ào khiến người ta cảm thấy thế giới ngoài kia đang tan chảy.

“Mưa lớn thế này chắc anh không về được rồi,” Linh Đan đứng bên cửa sổ, nhìn những tia nước bắn tung tóe trên kính.

Quốc Nam thu dọn máy hát đĩa, anh bước đến đứng cạnh cô. Hơi nước mang theo cái lạnh của đất tràn vào qua khe cửa, nhưng bên trong tiệm, hơi ấm từ lò nướng vẫn còn vương vấn tạo nên một sự tương phản kỳ lạ.

“Có vẻ như ông trời cũng muốn tôi làm khách quen thêm vài tiếng nữa,” Nam đùa, nhưng ánh mắt anh lại rất dịu dàng.

Vì mưa quá lớn, điện trong hẻm bỗng chập chờn rồi tắt phụt. Cả tiệm bánh chìm vào bóng tối đặc quánh. Linh Đan khẽ giật mình, nhưng ngay lập tức, cô cảm nhận được một bàn tay to lớn, thô ráp bao bọc lấy mu bàn tay mình.

“Đừng sợ, có tôi ở đây.”

Tiếng của Quốc Nam trầm thấp, át cả tiếng mưa. Anh lấy chiếc bật lửa trong túi, thắp lên vài ngọn nến thơm mùi tinh dầu sả chanh đặt rải rác trên quầy. Ánh nến bập bùng, hắt bóng hai người lên bức tường gạch, khiến không gian vốn đã nhỏ nay càng trở nên riêng tư và chật hẹp.

Họ ngồi bệt xuống sàn gỗ cạnh quầy bar, nơi có tấm thảm nỉ ấm áp. Trong bóng tối, chỉ có tiếng mưa và tiếng tim đập nhè nhẹ.

“Đan này,” Nam lên tiếng, giọng anh vang lên trong không gian tĩnh mịch. “Cô có bao giờ thấy mình giống như một cơn mưa rào không? Đến bất chợt, gột rửa hết bụi bặm, nhưng rồi lại khiến người ta lo sợ khi cơn mưa kết thúc?”

Linh Đan tựa đầu vào tủ gỗ, ánh nến phản chiếu trong đôi mắt cô long lanh như nước. “Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là mưa. Tôi chỉ muốn là một mái hiên thôi. Để ai đó trú chân, đợi mưa tàn rồi đi tiếp.”

“Nhưng nếu người ta không muốn đi tiếp thì sao?” Quốc Nam xoay sang nhìn cô, khoảng cách giữa họ lúc này chỉ còn tính bằng centimet. “Nếu họ muốn ở lại dưới mái hiên này... mãi mãi?”

Linh Đan cảm thấy hơi thở mình nghẹn lại. Sự chân thành trong ánh mắt Nam lúc này còn nồng nàn hơn cả mùi quế nướng. Cô không trả lời bằng lời, mà khẽ nghiêng đầu, tựa vào vai anh. Một cử chỉ giản đơn nhưng chứa đựng tất thảy sự tin tưởng và nương tựa.

Ngoài kia, mưa vẫn rơi không dứt, nước chảy thành dòng ngoài con hẻm nhỏ. Nhưng bên trong tiệm Trăng Khuyết, giữa ánh nến leo lắt và mùi tinh dầu sả dịu nhẹ, hai tâm hồn đã không còn là những người khách xa lạ. Cơn mưa rào ấy không làm họ lạnh, nó chỉ làm cho hơi ấm từ đối phương trở nên rõ ràng và cần thiết hơn bao giờ hết.

Đêm đó, họ không nói về quá khứ, không bàn về tương lai. Họ chỉ cùng nhau đếm những hạt mưa rơi, tận hưởng sự hiện diện của nhau trong một khoảng lặng hoàn hảo nhất của cuộc đời.