MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủ"Công Thức Của Sự Dịu Dàng"Chương 14: KÝ ỨC VỀ NHỮNG CHUYẾN ĐI DÀI CỦA QUỐC NAM

"Công Thức Của Sự Dịu Dàng"

Chương 14: KÝ ỨC VỀ NHỮNG CHUYẾN ĐI DÀI CỦA QUỐC NAM

684 từ · ~4 phút đọc

Sáng hôm sau cơn mưa rào, không khí trong hẻm 108 sạch bong như vừa được gột rửa. Quốc Nam đến tiệm với một cuốn sổ tay bìa da đã sờn cũ, màu nâu của nó bạc đi vì nắng gió, nhiều trang giấy bên trong bị nhăn nheo vì ngấm nước mưa hoặc mồ hôi từ những chuyến đi dài.

“Hôm nay không có ảnh, Linh Đan,” Nam nói khi đặt cuốn sổ lên quầy bánh. “Chỉ có những thứ mà máy ảnh không thể ghi lại được.”

Linh Đan tò mò lật mở trang đầu tiên. Thay vì những bức ảnh rực rỡ, đó là những dòng chữ viết tay vội vã, đôi chỗ bị nhòe đi.

“Ngày... tháng... năm... Cao Bằng. Gió rít qua khe núi như tiếng khóc của một người đàn bà. Đêm nay tôi ăn mẩu lương khô cuối cùng và nhận ra rằng, giữa đại ngàn này, cái tôi của con người thật bé nhỏ. Chúng ta không chinh phục thiên nhiên, chúng ta chỉ đang mượn đường để tìm thấy chính mình.”

Nam ngồi xuống, tay xoay xoay tách cà phê đen. “Có những lúc tôi đi bộ hàng chục cây số chỉ để đuổi theo một vệt sáng trên đỉnh núi, hoặc thức trắng đêm giữa rừng già chỉ để nghe tiếng một loài chim hiếm. Người ta nói tôi điên, nhưng lúc đó tôi cảm thấy mình thực sự được sống. Không áp lực tòa soạn, không định kiến xã hội.”

Linh Đan đọc tiếp những dòng ký ức về một lần anh suýt rơi xuống vực ở Hà Giang, hay lần anh cùng những người lính biên phòng thức đêm canh gác. Mỗi chuyến đi của Nam không phải là một kỳ nghỉ, mà là một cuộc chiến sinh tồn, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết mỏng manh như một sợi tóc.

“Anh đi nhiều thế, có bao giờ anh thấy mệt mỏi và muốn dừng lại không?” Linh Đan ngước lên hỏi.

“Có chứ,” Nam nhìn sâu vào mắt cô. “Nhưng lúc đó tôi chưa có một lý do đủ lớn để dừng lại. Tôi đi vì tôi sợ sự tĩnh lặng của thành phố, sợ phải đối diện với sự trống rỗng trong lòng mình. Những chuyến đi dài ấy là cách tôi tự trốn chạy.”

Anh với tay nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô đang đặt trên mặt quầy.

“Nhưng từ khi bước vào đây, đọc những công thức của cô, nếm vị bánh chua thanh hay ngọt dịu... tôi nhận ra rằng những chuyến đi dài nhất không phải là đi vòng quanh thế giới, mà là hành trình đi vào lòng một người khác.”

Linh Đan cảm nhận được sự phong trần nhưng chân thành trong từng câu chữ của anh. Nếu cô là một tiệm bánh nhỏ yên bình ở cuối hẻm, thì anh chính là cơn gió đại ngàn đã đi qua vạn dặm để dừng chân nơi mái hiên này.

Cô quay vào bếp, mang ra một chiếc bánh mì lúa mạch đen với lớp vỏ cứng và nhân hạt óc chó bùi bùi.

“Đây là loại bánh dành cho những người lữ hành,” cô mỉm cười. “Nó bền bỉ, mang theo được đi xa và tiếp thêm sức mạnh. Anh đã đi đủ xa rồi, Nam. Giờ là lúc để những ký ức ấy được nghỉ ngơi.”

Quốc Nam bẻ một mẩu bánh, vị bùi của hạt quyện với vị nồng của men bánh mì lâu ngày. Anh nhận ra, sau bao nhiêu cung đường gian khổ, hương vị bình dị này mới là thứ anh hằng tìm kiếm. Những chuyến đi dài đã kết thúc bằng một bến đỗ bình yên mang tên Trăng Khuyết.

Gợi ý cho Chương 15:

Chương sau mang tên "Linh Đan: Tại sao cô lại từ bỏ áo blouse trắng?". Đến lượt Linh Đan phải đối diện với câu hỏi lớn nhất của mình. Cô sẽ kể cho Nam nghe về vụ tai nạn tâm lý khủng khiếp nhất khiến cô quyết định rời bỏ bệnh viện, và cách mà bột mì đã cứu rỗi cuộc đời cô.