MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủ"Công Thức Của Sự Dịu Dàng"Chương 2: VỊ KHÁCH MANG THEO GIÓ LẠNH VÀ SƯƠNG ĐÊM

"Công Thức Của Sự Dịu Dàng"

Chương 2: VỊ KHÁCH MANG THEO GIÓ LẠNH VÀ SƯƠNG ĐÊM

796 từ · ~4 phút đọc

Thành phố bước vào những ngày cuối năm, sương muối bắt đầu giăng kín những con hẻm nhỏ. Kim đồng hồ nhích dần về số 9. Linh Đan vừa đặt mẻ bánh sừng bò (Croissant) cuối cùng vào tủ kính thì tiếng chuông gió lại vang lên—âm thanh khô khốc và vội vã hơn mọi khi.

Cánh cửa mở toang, một luồng không khí lạnh buốt tràn vào, át đi cả mùi bơ thơm lừng đang bao trùm gian phòng. Vẫn là người đàn ông ấy.

Hôm nay, anh không mặc chiếc măng tô cũ nữa. Quốc Nam xuất hiện với chiếc áo khoác gió sẫm màu, cổ áo dựng cao nhưng vẫn không che được gương mặt tái nhợt vì lạnh. Trên mái tóc đen cứng của anh, những hạt sương đêm đọng lại thành từng hạt li ti, chưa kịp tan đã gặp hơi nóng của tiệm bánh mà hóa thành những vệt nước ẩm ướt.

Anh mang theo cả cái lạnh buốt giá của phố thị vào trong gian bếp nhỏ của cô.

“Hôm nay anh đến muộn hơn hôm qua,” Linh Đan nhẹ nhàng nói, tay vẫn thoăn thoắt xếp những chiếc bánh vàng ươm.

Quốc Nam không trả lời ngay. Anh ngồi xuống đúng chiếc bàn ở góc khuất hôm trước, đôi bàn tay run rẩy vì nhiễm lạnh khẽ đan vào nhau. Anh nhìn ra cửa sổ, nơi sương mù đã che mờ hết những ánh đèn đường, chỉ còn lại một màu xám xịt.

“Công việc… có chút rắc rối,” anh nói ngắn gọn, giọng khàn đặc như người đang sốt.

Linh Đan quan sát anh. Một người phóng viên hiện trường thường mang theo hơi thở của những vùng đất họ đi qua. Trên đôi giày da của anh vẫn còn dính chút bùn khô, và trên vai áo là mùi khói thuốc lá quyện với mùi sương đêm nồng đậm. Anh giống như một con sói cô độc vừa chạy trốn khỏi một trận bão tuyết, tìm thấy một hang đá ấm áp nhưng vẫn chưa dám trút bỏ sự đề phòng.

Cô không hỏi thêm. Trong nghệ thuật chữa lành, đôi khi sự im lặng còn có giá trị hơn vạn lời an ủi.

Linh Đan đi vào gian bếp phía sau. Thay vì sữa mật ong, lần này cô chuẩn bị một bình trà gừng nhỏ với vài lát táo đỏ và quế chi. Màu nước trà hổ phách sóng sánh trong chiếc ấm thủy tinh, trông như chứa đựng cả ánh mặt trời ban trưa. Cô đặt thêm một chiếc bánh mì cuộn nho khô còn nóng hổi lên khay.

“Hôm nay không có bánh quy bơ tỏi sao?” Quốc Nam ngước lên, đôi mắt anh dường như đã bớt đi vẻ căng thẳng khi nhìn thấy khay trà.

“Hôm nay gió lạnh lắm, anh cần gừng để làm ấm phổi, và vị ngọt của táo đỏ để dỗ dành tâm trạng,” Linh Đan đặt khay xuống, nhẹ tay rót trà vào tách cho anh. “Bánh mì nho khô này tôi vừa nướng xong, vị ngọt của nó rất thanh, không làm anh thấy ngấy đâu.”

Quốc Nam nhìn làn khói trắng bốc lên từ tách trà, rồi nhìn sang cô chủ tiệm đang tỉ mẩn lau đi vệt nước sương vừa tan trên mặt bàn gỗ của mình. Sự chăm sóc thầm lặng của cô khiến anh cảm thấy hơi lúng túng. Anh vốn đã quen với những điều khắc nghiệt, với những tiếng còi xe cứu thương hay những bản tin nóng hổi đầy áp lực. Sự dịu dàng quá mức này đôi khi làm anh thấy… không thật.

“Tại sao cô lại mở tiệm vào giờ này?” anh bất chợt hỏi. “Giờ này người ta cần giường ngủ hơn là bánh ngọt.”

Linh Đan dừng tay, nhìn ra phía vầng trăng khuyết treo trên biển hiệu qua lớp kính mờ sương.

“Vì có những nỗi buồn chỉ tìm đến khi trời tối, anh ạ. Và có những người, nếu không có một chút hơi ấm vào lúc này, họ sẽ chẳng thể nào đủ can đảm để bước sang ngày mai.”

Quốc Nam lặng người. Anh nâng tách trà lên, hơi nóng phả vào mặt khiến những hạt sương trên tóc anh cuối cùng cũng tan ra hoàn toàn. Anh nhấp một ngụm trà gừng cay nồng, cảm giác hơi ấm lan từ đầu lưỡi xuống tận khoang bụng, xua đi cái lạnh lẽo đã bám đuổi anh suốt cả một ngày dài trên những nẻo đường đầy rẫy tin tức đau lòng.

Đêm đó, trong tiệm bánh nhỏ cuối hẻm, vị khách mang theo gió lạnh đã bắt đầu để lòng mình ấm lại. Anh không còn nhìn ra cửa sổ nữa, mà nhìn vào ngọn đèn vàng ấm áp đang tỏa sáng trên tay Linh Đan.