MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủ"Công Thức Của Sự Dịu Dàng"Chương 3: LY SỮA MẬT ONG CHO MỘT CƠN MẤT NGỦ

"Công Thức Của Sự Dịu Dàng"

Chương 3: LY SỮA MẬT ONG CHO MỘT CƠN MẤT NGỦ

828 từ · ~5 phút đọc

Đối với một phóng viên điều tra, những đêm trắng không phải là chuyện lạ. Nhưng cơn mất ngủ lần này khác hẳn. Nó không đến từ áp lực bài vở, mà đến từ những tiếng động kỳ lạ trong đầu mỗi khi anh nhắm mắt: tiếng đổ nát, tiếng khóc nghẹn, và cả tiếng gió rít qua những khe núi ở vùng biên giới nơi anh vừa tác nghiệp trở về.

23h30. Quốc Nam lại xuất hiện ở cửa tiệm Trăng Khuyết.

Hôm nay anh không mang theo máy ảnh. Hai tay anh thọc sâu vào túi áo, vai hơi rụt lại, gương mặt hốc hác hiện rõ quầng thâm dưới mắt. Anh không nhìn vào tủ bánh, cũng chẳng nhìn vào Linh Đan, anh chỉ lẳng lặng tiến về phía chiếc bàn cũ như một thói quen vô thức.

Linh Đan đang dọn dẹp quầy bar, ngẩng đầu lên nhìn. Cô khựng lại một nhịp. Cô đã từng làm bác sĩ, cô biết cái nhìn của một người đang đứng bên bờ vực của sự suy sụp tinh thần. Ánh mắt anh lạc lõng, trống rỗng, như thể linh hồn anh đã bị kẹt lại ở một nơi nào đó rất xa.

Không đợi anh gọi món, Linh Đan tắt bớt một dãy đèn phía ngoài, khiến không gian tiệm trở nên tối dịu và tĩnh lặng hơn. Cô đặt một tấm biển "Đang nghỉ" trước cửa sổ dù vẫn chưa đến giờ đóng cửa.

Cô bắt đầu đun sữa. Tiếng sữa sôi lăn tăn trong chiếc nồi nhỏ phát ra âm thanh êm tai.

"Anh đã thử nhắm mắt lại chưa?" Linh Đan hỏi khẽ, tay nhẹ nhàng khuấy thìa gỗ.

"Tôi đã thử," Quốc Nam đáp, giọng anh trầm đục và mệt mỏi. "Nhưng bóng tối còn đáng sợ hơn cả ánh sáng. Cứ nhắm mắt lại, mọi thứ tôi muốn quên lại hiện ra rõ mồn một."

Linh Đan im lặng. Cô rót sữa ra ly sứ, nhưng lần này cô không cho quế. Cô lấy từ trong hũ thủy tinh nhỏ một chút hoa oải hương (lavender) khô và vài giọt mật ong nhãn đặc sánh. Mùi thơm của thảo mộc quyện vào hơi sữa nóng tạo ra một loại hương vị có khả năng vỗ về hệ thần kinh đang căng như dây đàn của anh.

Cô mang ly sữa đến bàn, nhưng không đặt xuống rồi đi ngay. Cô ngồi xuống chiếc ghế đối diện anh.

"Anh Nam, hãy uống khi nó còn nóng. Đừng nghĩ về việc phải ngủ, cũng đừng nghĩ về việc phải quên. Anh cứ coi như đây là một khoảng dừng giữa hai bản tin."

Quốc Nam đón lấy chiếc ly. Hơi ấm lan tỏa qua lòng bàn tay khiến anh tỉnh táo hơn đôi chút. Anh nhấp một ngụm. Vị mật ong ngọt thanh che lấp đi vị ngậy của sữa, và mùi hoa oải hương thoang thoảng khiến nhịp tim vốn đang đập nhanh của anh dần ổn định lại.

"Tại sao lại là mật ong?" anh hỏi, mắt nhìn vào những cánh hoa khô nhỏ xíu dập dềnh trên mặt sữa.

"Mật ong là tinh túy của hàng ngàn bông hoa, nó mang trong mình nắng và gió của những ngày bình yên. Còn sữa ấm là sự ôm ấp. Khi anh mất ngủ, thực chất là trái tim anh đang cảm thấy không an toàn. Ly sữa này sẽ nói với cơ thể anh rằng: Hiện tại, anh đang ở đây, trong căn phòng này, và anh được bảo vệ."

Quốc Nam khựng lại. Đã bao lâu rồi không có ai nói với anh rằng anh được bảo vệ? Anh luôn là người đi bảo vệ sự thật, đi phơi bày những góc khuất, đi gánh vác những tin tức nặng nề.

Trong không gian mờ ảo, mùi bơ nướng từ mẻ bánh ban nãy vẫn còn vương vấn. Quốc Nam cảm thấy mí mắt mình bắt đầu nặng trĩu. Không phải cái nặng trĩu của sự kiệt sức, mà là sự thả lỏng. Anh tựa lưng vào chiếc ghế gỗ cứng, đầu hơi ngả về phía sau.

"Cảm ơn cô... Linh Đan," anh thào thào, lần đầu tiên gọi tên cô.

Linh Đan mỉm cười, một nụ cười không có chút thương hại, chỉ có sự đồng cảm sâu sắc. Cô đứng dậy, lấy một chiếc chăn mỏng bằng nỉ màu xám từ trong tủ, nhẹ nhàng đắp qua người anh.

Đêm đó, giữa tiếng nhạc Jazz du dương và mùi hương của ly sữa mật ong còn dang dở trên bàn, Quốc Nam đã chìm vào giấc ngủ sâu đầu tiên sau nhiều ngày dài. Anh ngủ ngay tại chiếc bàn gỗ nhỏ ở cuối hẻm, trong một tiệm bánh chỉ mở cửa cho những tâm hồn đi lạc.

Linh Đan ngồi lại sau quầy, tiếp tục tỉ mẩn nhào bột cho mẻ bánh ngày mai. Ánh đèn vàng hắt bóng hai người lên bức tường gạch cũ, tạo nên một bức tranh tĩnh lặng đến lạ kỳ.