Ánh nắng sớm mai len lỏi qua khe cửa tiệm Trăng Khuyết, nhảy múa trên mặt bàn gỗ nơi Quốc Nam vừa trải qua giấc ngủ sâu nhất trong nhiều tháng. Khi anh giật mình tỉnh dậy, chiếc chăn nỉ xám vẫn còn đắp ngang ngực, và mùi hương bơ sữa tối qua đã được thay thế bằng một mùi thơm nồng, ấm áp và có chút hăng cay.
Linh Đan đang đứng bên lò nướng, lấy ra những khay bánh quy hình tròn nhỏ xinh, bề mặt vàng ruộm điểm xuyết những hạt đường li ti.
"Anh dậy rồi sao? Vừa kịp lúc mẻ bánh quy gừng đầu tiên ra lò."
Quốc Nam hơi bối rối, anh vội đứng dậy, gấp chiếc chăn lại một cách lúng túng. "Tôi xin lỗi... đáng lẽ tôi không nên ngủ quên ở đây."
"Tiệm bánh này mở ra là để người ta cảm thấy thoải mái mà," Linh Đan cười, đưa cho anh một chiếc đĩa nhỏ đựng ba chiếc bánh còn nóng hổi. "Thử đi, gừng sẽ giúp anh tỉnh táo hoàn toàn để bắt đầu ngày mới."
Quốc Nam cầm một chiếc bánh, vị cay nồng đặc trưng của gừng chạm vào đầu lưỡi, ngay lập tức xua tan cảm giác ngái ngủ. Vị ngọt của mật mía quyện với chút hăng của bột gừng tạo nên một cảm giác vừa sảng khoái vừa vững chãi.
Anh nhìn những chiếc bánh, rồi bất chợt nhìn vào chiếc máy ảnh cơ cũ kỹ đặt trên bàn.
"Cô biết không," anh bắt đầu nói, giọng thấp xuống, "Trong chiếc máy này có hàng ngàn bức ảnh. Có những bức ảnh về những đứa trẻ vùng cao với đôi mắt sáng rực dù áo quần rách rưới, có những bức về những ngôi nhà đổ nát sau cơn lũ... Đó là những câu chuyện không bao giờ được lên mặt báo vì chúng quá nhỏ bé, hoặc quá đau lòng."
Linh Đan kéo một chiếc ghế, ngồi xuống đối diện anh, im lặng lắng nghe.
"Có một lần, tôi chụp ảnh một ông lão ngồi đợi con trai bên bến phà cũ suốt ba ngày đêm. Anh con trai đã mất tích trong một vụ sạt lở trước đó. Tôi có ảnh của ông ấy, có câu chuyện của ông ấy, nhưng tôi không thể viết. Tôi cảm thấy nếu mình viết ra để lấy vài lượt đọc, đó là một sự xúc phạm đối với nỗi đau của ông."
Quốc Nam xoay xoay chiếc bánh quy trong tay, đôi mắt nhìn xa xăm. "Tôi mang theo những gương mặt đó, những câu chuyện không tên đó đi khắp nơi. Đôi khi chúng nặng nề hơn cả chiếc túi đựng ống kính trên vai tôi."
Linh Đan khẽ đẩy đĩa bánh về phía anh thêm một chút.
"Bánh quy gừng có một đặc điểm," cô nói nhẹ nhàng. "Nếu chỉ có bột mì và đường, nó sẽ rất nhạt nhẽo. Phải có cái cay nồng của gừng, nó mới trở nên đặc biệt. Những câu chuyện anh mang theo cũng vậy. Chúng có thể đau đớn, nhưng chúng là thứ làm nên con người anh hôm nay – một người biết xót thương."
Cô dừng lại một chút, rồi tiếp tục: "Anh không nhất thiết phải viết chúng lên báo. Anh có thể kể chúng ở đây. Ở tiệm bánh này, những câu chuyện không tên sẽ được giữ lại trong mùi hương của bánh nướng, và chúng sẽ không còn làm anh thấy nặng nề nữa."
Quốc Nam ngước nhìn cô. Trong khoảnh khắc ấy, anh nhận ra Linh Đan không chỉ đang bán bánh. Cô đang nhặt nhạnh những mảnh vụn tâm hồn của khách hàng và dùng sự dịu dàng để gắn kết chúng lại.
Anh cắn thêm một miếng bánh quy gừng. Lần này, vị cay không còn làm anh khó chịu, mà nó mang lại cảm giác ấm áp lạ thường, như thể có một ai đó vừa mới đốt một ngọn lửa nhỏ trong căn phòng lạnh lẽo của tim anh.
"Cảm ơn cô," anh nói, một nụ cười hiếm hoi xuất hiện trên gương mặt sương gió. "Ngày mai... tôi có thể kể cho cô nghe về đứa bé ở bản cao không?"
"Tôi luôn sẵn sàng nghe, và luôn có bánh mới cho anh," Linh Đan đáp, đôi mắt cô lấp lánh niềm vui.