MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủ"Công Thức Của Sự Dịu Dàng"Chương 6: HƯƠNG VANI XOA DỊU NỖI ÁM ẢNH

"Công Thức Của Sự Dịu Dàng"

Chương 6: HƯƠNG VANI XOA DỊU NỖI ÁM ẢNH

732 từ · ~4 phút đọc

Đêm ấy, một tiếng sấm bất ngờ rạch ngang bầu trời thành phố, kéo theo cơn mưa dông trái mùa đổ xuống hẻm 108. Tiếng sấm nổ vang, dội vào vách tường hẹp tạo nên một âm thanh chát chúa, đột ngột.

Trong tiệm bánh, Quốc Nam đang cầm tách cà phê đen thì bỗng dưng khựng lại. Chiếc tách trên tay anh run rẩy rồi rơi xuống mặt bàn, nước cà phê bắn tung tóe. Đôi mắt anh trợn trừng, hơi thở trở nên dồn dập, đứt quãng.

Tiếng sấm ấy đối với người khác chỉ là thời tiết, nhưng với Nam, nó là tiếng nổ của một vụ sạt lở ở vùng biên giới mà anh từng chứng kiến. Trong phút chốc, anh không còn ở tiệm bánh nữa. Anh thấy mình đang đứng giữa đống đổ nát, mùi đất đá sực nồng và tiếng gào thét của những người gặp nạn len lỏi vào màng nhĩ.

"Nam! Nhìn tôi này! Nam!"

Linh Đan hốt hoảng chạy vòng qua quầy bar. Cô nhận ra ngay anh đang rơi vào cơn hoảng loạn (panic attack) của hội chứng PTSD. Cô không chạm vào anh ngay vì biết điều đó có thể làm anh phản ứng tiêu cực hơn. Thay vào đó, cô chạy nhanh vào bếp.

Cô với lấy chai tinh chất vani nguyên chất mà cô tự tay chưng cất, đổ một chút ra chiếc khăn tay sạch, rồi quay lại quỳ xuống bên cạnh ghế của anh.

"Hít vào, Nam. Tập trung vào mùi hương này," cô nói một cách dứt khoát nhưng bình tĩnh.

Cô đưa chiếc khăn thấm hương vani lên gần mũi anh. Mùi hương ngọt ngào, tinh khôi và quen thuộc như ký ức của một đứa trẻ về những chiếc bánh mẹ làm ngày xưa bắt đầu lan tỏa. Vani không gắt như gừng, không nồng như quế, nó mang một sự dịu dàng nguyên bản nhất, có khả năng "đánh lừa" não bộ thoát khỏi những vùng ký ức đen tối.

Quốc Nam dần dần nghe thấy mùi hương ấy. Nó ngọt lịm, ấm áp, bao bọc lấy anh như một chiếc kén an toàn. Cảm giác đất đá lạnh lẽo và tiếng nổ kinh hoàng bắt đầu lùi xa. Anh bắt đầu hít vào thật sâu, mùi vani lấp đầy buồng phổi, xua tan đi mùi khói lửa trong tâm trí.

"Tốt rồi. Hít vào... thở ra... Anh đang ở tiệm Trăng Khuyết. Anh an toàn rồi," giọng Linh Đan như một chiếc mỏ neo kéo anh về với thực tại.

Mất một lúc lâu, đôi bàn tay của Quốc Nam mới ngừng run. Mồ hôi lạnh vã ra trên trán anh. Anh nhìn xuống, thấy Linh Đan đang quỳ bên cạnh, ánh mắt cô tràn đầy sự lo lắng nhưng vô cùng kiên định. Cô vẫn giữ chiếc khăn tay ấy cho đến khi nhịp thở của anh hoàn toàn bình ổn.

"Tôi... tôi xin lỗi. Lại làm phiền cô rồi," Nam gục đầu vào đôi bàn tay, giọng hổ thẹn.

Linh Đan không đứng dậy ngay. Cô nhẹ nhàng đặt tay lên vai anh, một cái chạm trấn an.

"Anh không có lỗi với những nỗi đau mình mang theo, Nam ạ. Hương vani là mùi của sự khởi đầu, của sự thuần khiết. Các nhà khoa học nói nó có thể làm giảm lo âu, nhưng tôi tin nó là mùi của 'nhà'. Khi anh sợ hãi, hãy tìm về mùi hương này."

Cô đứng dậy, đi lấy một ly nước ấm và một chiếc bánh bông lan nhỏ xinh, tỏa ra hương vani ngào ngạt.

"Bánh bông lan vani là loại bánh đơn giản nhất, nhưng cũng là thứ khó làm hoàn hảo nhất vì nó không có gì để che giấu cả. Giống như lòng chân thành vậy. Đêm nay, anh hãy để hương vani này đưa anh về nhà nhé."

Quốc Nam cầm miếng bánh nhỏ, đưa lên môi. Vị ngọt dịu và hương thơm thanh khiết giúp anh lấy lại chút sức lực cuối cùng. Anh nhìn Linh Đan, người phụ nữ cũng từng vụn vỡ nhưng đang dùng từng chút hương vị để vá víu tâm hồn anh.

Đêm đó, cơn mưa dông vẫn tiếp tục, nhưng tiếng sấm không còn làm Nam giật mình nữa. Bởi vì giữa không gian ấy, hương vani đã dựng lên một bức tường ngăn cách anh khỏi những nỗi ám ảnh của quá khứ.