MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủ"Công Thức Của Sự Dịu Dàng"Chương 7: CHIẾC MÁY ẢNH CŨ BÁM ĐẦY BỤI ĐƯỜNG

"Công Thức Của Sự Dịu Dàng"

Chương 7: CHIẾC MÁY ẢNH CŨ BÁM ĐẦY BỤI ĐƯỜNG

726 từ · ~4 phút đọc

Những ngày sau cơn hoảng loạn, Quốc Nam có vẻ trầm ngâm hơn. Anh đến tiệm không phải với tư cách một người khách ghé ngang để trốn chạy cơn mất ngủ, mà như một người bạn mang đến một món quà cảm ơn.

Hôm đó, anh đặt chiếc máy ảnh cơ Nikon cũ lên mặt quầy gỗ. Lớp vỏ kim loại của nó đã bị mòn vẹt ở các góc, những khe hở vẫn còn vương lại chút bụi đỏ của đất bazan và mùi nắng cháy của những vùng viễn biên.

"Linh Đan, cô đã cho tôi nếm thử hương vị của sự dịu dàng. Đêm nay, tôi muốn cho cô thấy... những gì tôi đã nhìn thấy."

Linh Đan dừng việc trang trí những chiếc bánh Cupcake, cô lau tay vào tạp dề và tiến lại gần. Quốc Nam mở màn hình xem lại ảnh (hoặc lật giở những bức ảnh đã rửa sẵn mà anh kẹp trong một cuốn sổ tay nhỏ).

"Đây là đứa bé ở bản cao mà tôi đã nhắc tới," Nam chỉ vào một bức ảnh đen trắng.

Trong ảnh là một cậu bé chừng bảy tuổi, đứng giữa một cánh đồng ngô khô héo. Điều kỳ lạ là dù cảnh vật xung quanh xơ xác, đôi mắt của cậu bé lại lấp lánh như chứa cả một bầu trời sao. Cậu đang cầm một mẩu bánh mì khô khốc, nhưng cách cậu nhìn nó đầy nâng niu, như thể đó là báu vật quý giá nhất thế gian.

"Cậu bé này tên là Mẩy. Em đã chia nửa mẩu bánh mì đó cho tôi khi thấy tôi ngồi lịm đi vì khát và đói sau một chặng đường dài. Lúc đó, tôi nhận ra rằng, sự tử tế không cần phải giàu sang. Nó đôi khi chỉ là một mẩu bánh mì khô chia đôi trong lúc khốn khó nhất."

Linh Đan nhìn bức ảnh, ngón tay cô khẽ lướt qua gương mặt đứa trẻ. Cô cảm nhận được sự rung động trong từng khung hình của Nam. Anh không chụp cảnh đẹp, anh chụp những "khoảnh khắc sống".

Quốc Nam lật sang bức tiếp theo: Một người phụ nữ khắc khổ đang ngồi vá lưới dưới bóng hoàng hôn; một đôi bàn tay già nua đầy vết đồi mồi đang nâng niu một mầm cây xanh mướt giữa vùng đất cằn cỗi.

"Mọi người bảo máy ảnh của tôi bám đầy bụi đường, nhưng tôi nghĩ đó không phải bụi," Nam nói, giọng anh thấp nhưng vang vọng. "Đó là dấu vết của sự sống. Những nơi tôi đi qua có thể nghèo khó, có thể đau thương, nhưng luôn có một sự dịu dàng thầm lặng tồn tại. Chỉ là... khi trở về thành phố này, tôi lại quên mất cách nhìn thấy chúng."

Linh Đan im lặng nhìn anh. Cô nhận ra rằng, trong khi cô dùng bột mì và lò nướng để tạo ra sự ấm áp, thì Quốc Nam đã dùng ống kính để ghi lại sự ấm áp ấy từ những nơi khắc nghiệt nhất. Chiếc máy ảnh cũ bám bụi kia thực chất là một "cuốn nhật ký bằng hình ảnh" về niềm hy vọng.

"Anh Nam, anh không chỉ chụp ảnh," Linh Đan ngước lên nhìn thẳng vào mắt anh. "Anh đang giữ lại linh hồn của những người đó. Cảm ơn anh vì đã cho tôi thấy rằng, ngoài những vết thương tôi từng chữa trị, thế giới này vẫn còn nhiều người kiên cường đến thế."

Cô quay vào trong, lấy ra một chiếc bánh mì lúa mạch đen, bên trên rắc một lớp hạt ngũ cốc trông giống như những hạt bụi vàng.

"Đây là bánh mì 'Bụi Đường'. Nó trông có vẻ khô khan, cứng cáp bên ngoài, nhưng bên trong lại cực kỳ mềm mại và giàu dinh dưỡng. Giống như chiếc máy ảnh của anh vậy."

Quốc Nam bật cười—lần đầu tiên anh cười một cách sảng khoái kể từ khi bước chân vào tiệm. Anh cầm chiếc bánh mì, cảm giác lớp vỏ nhám trên tay.

Đêm nay, bụi đường không còn làm anh thấy bẩn thỉu hay mệt mỏi nữa. Chúng đã trở thành những mảnh ký ức lấp lánh, được kể lại giữa mùi thơm lúa mạch và sự đồng điệu của một tâm hồn cũng từng đi qua những nẻo đường đầy gió cát.