Tiệm Trăng Khuyết đêm nay đón một vị khách không giống với bất kỳ ai từng ghé qua.
Không có vẻ mệt mỏi của những người mất ngủ, cũng không có cái bụi bặm của dân công trình hay vẻ lãng du của Quốc Nam. Vị khách mới bước vào với bộ vest cắt may tinh xảo, đôi giày da bóng loáng và một phong thái tự tin đến mức đối lập hoàn toàn với không gian nhỏ bé, ấm cúng này.
Tiếng chuông gió kêu lên một hồi dài. Linh Đan đang lúi húi dưới gầm quầy để sắp xếp lại hũ mứt dâu, nghe tiếng bước chân nện mạnh xuống sàn gỗ, cô ngẩng lên và sững người.
“Bác sĩ Linh Đan… À không, giờ tôi nên gọi là cô chủ tiệm bánh phải không?”
Người đàn ông nở một nụ cười chuyên nghiệp nhưng lạnh lùng. Quốc Nam, lúc này đang ngồi ở bàn góc, lập tức cảm nhận được luồng điện lạ trong không khí. Anh đặt chiếc máy ảnh xuống, bản năng phóng viên khiến anh nheo mắt quan sát.
Linh Đan đứng dậy, bàn tay cô vô thức nắm chặt lấy mép tạp dề. Gương mặt cô vốn luôn hồng hào vì hơi nóng lò nướng, nay bỗng chốc nhợt nhạt đi vài phần.
“Anh Minh… Sao anh tìm được chỗ này?”
“Thành phố này nhỏ lắm, nhất là khi người ta muốn tìm một ‘thiên tài’ đột ngột mất tích khỏi giới y khoa.” Người đàn ông tên Minh tiến lại gần quầy, nhìn lướt qua những chiếc bánh Cupcake rồi lắc đầu. “Đáng tiếc thật. Đôi bàn tay từng cứu sống hàng trăm người, nay lại dùng để nhào bột và rắc đường sao?”
Quốc Nam khẽ cau mày. Anh nhận ra sự mỉa mai trong giọng nói của người kia. Không kìm được, Nam đứng dậy, bước lại gần quầy bar, đứng ngay cạnh Linh Đan như một sự bảo vệ thầm lặng.
“Chào anh. Tiệm chúng tôi sắp đóng cửa rồi, nếu anh muốn mua bánh thì có lẽ nên nhanh một chút,” Nam nói, giọng trầm thấp và đầy sức ép.
Minh quay sang nhìn Quốc Nam, ánh mắt dò xét lướt qua chiếc áo khoác sờn cũ của anh rồi dừng lại ở chiếc máy ảnh. Hắn khẩy nhẹ môi: “Bạn mới của cô sao, Đan? Có vẻ gu của cô thay đổi nhiều quá.”
Linh Đan hít một hơi thật sâu, cô lấy lại sự bình tĩnh thường ngày, dù giọng nói vẫn còn hơi run: “Đây là khách quen của tôi. Và đây là cuộc sống hiện tại của tôi, anh Minh. Tôi không còn là bác sĩ của bệnh viện Tâm Anh nữa. Nếu anh đến đây để khuyên tôi quay lại, thì câu trả lời vẫn như cũ.”
Minh nhún vai, rút từ túi áo ra một tấm danh thiếp sang trọng đặt lên mặt quầy gỗ. “Giáo sư Trần vừa hỏi về cô. Bệnh viện luôn mở cửa, nhất là khi ca bệnh khó nhất của cô trước đây… đang có dấu hiệu chuyển biến xấu. Đừng để một sai lầm trong quá khứ khiến cô chôn vùi tài năng ở cái xẻo hẻm này mãi mãi.”
Nói xong, Minh quay lưng bước đi, để lại một khoảng lặng đầy áp lực. Tiếng chuông gió lại vang lên, nhưng lần này âm thanh của nó nghe thật chói tai.
Linh Đan đứng lặng người, ánh mắt cô dán chặt vào tấm danh thiếp trên bàn. Đôi bàn tay cô run lên bần bật, vết sẹo mờ trên mu bàn tay dường như đang tấy đỏ lại dưới ánh đèn.
Quốc Nam không hỏi gì. Anh lặng lẽ đi vòng qua quầy, nhẹ nhàng cầm lấy tấm danh thiếp cất đi, rồi đặt đôi bàn tay to lớn, ấm áp của mình phủ lên tay cô.
“Linh Đan, nhìn tôi này,” Nam nói nhỏ.
Cô ngước lên, đôi mắt đã mờ đi vì nước.
“Lời chào này có thể không hẹn mà gặp, nhưng nó không định nghĩa cô là ai. Cô là Linh Đan của tiệm Trăng Khuyết, là người đã cứu tôi khỏi những đêm trắng. Đừng quên điều đó.”
Đêm đó, lò nướng đã tắt từ lâu, nhưng hương thơm của mẻ bánh cuối cùng vẫn vương vấn, như một nỗ lực yếu ớt để giữ lại sự bình yên đang dần bị lung lay bởi những bóng ma từ quá khứ.