Sáng hôm sau, tiệm bánh không mở cửa đúng giờ.
Quốc Nam đứng trước cánh cửa gỗ sồi vẫn còn đóng chặt, lòng dấy lên một nỗi bất an lạ thường. Anh biết tấm danh thiếp tối qua đã chạm vào vết thương sâu nhất của Linh Đan. Anh không rời đi, mà ngồi xuống bậc thềm đá trước cửa tiệm, kiên nhẫn đợi.
Đến tận mười giờ tối, cánh cửa mới khẽ khàng mở ra. Linh Đan bước ra, không mặc tạp dề, gương mặt mệt mỏi và đôi mắt hơi sưng. Cô ngạc nhiên khi thấy Nam vẫn ngồi đó, lưng tựa vào cánh cửa, trên tay là một túi giấy nhỏ.
“Anh… anh đợi ở đây từ lúc nào?”
“Từ lúc tôi nhận ra rằng người cô đơn nhất thế gian này không phải là tôi, mà là cô chủ tiệm bánh luôn mỉm cười kia,” Nam đứng dậy, phủi bụi trên quần rồi đưa túi giấy cho cô. “Tôi không có bánh ngọt, chỉ có bánh bao nóng mua ở đầu phố. Cô đã ăn gì chưa?”
Linh Đan khẽ lắc đầu, nhận lấy túi bánh bao ấm nóng. Họ không vào trong tiệm mà cùng nhau ngồi lại trên bậc thềm. Con hẻm 108 về khuya vắng lặng, chỉ có tiếng gió lùa qua những kẽ lá và tiếng mèo hoang kêu xa xăm.
“Nơi này từng là nơi tôi thấy an toàn nhất,” Linh Đan nhìn vào trong tiệm bánh tối om, giọng cô nghẹn lại. “Nhưng sau tối qua, tôi lại thấy sợ. Tôi sợ những ánh mắt phán xét, sợ cái danh xưng ‘bác sĩ’ mà tôi đã cố gắng rũ bỏ.”
Quốc Nam im lặng một lúc, rồi anh chỉ tay về phía chiếc ghế gỗ cũ kỹ đặt cạnh cửa tiệm – chỗ anh vẫn thường ngồi mỗi đêm.
“Cô biết tại sao tôi luôn ngồi ở góc đó không? Vì từ góc đó, tôi có thể nhìn thấy cô làm bánh. Tôi thấy cách cô nâng niu từng hạt bột, cách cô kiên nhẫn đợi bánh chín. Đối với một kẻ lang thang như tôi, cái góc bàn đó không chỉ là chỗ ngồi, nó là ‘nhà’. Người ta gọi tôi là phóng viên, là kẻ liều mạng, nhưng chỉ có ở đây, tôi mới là Quốc Nam – một người thích sữa mật ong.”
Anh quay sang nhìn cô, ánh mắt kiên định dưới ánh đèn đường mờ ảo.
“Linh Đan, dù người ta gọi cô là gì – bác sĩ thiên tài hay cô chủ tiệm bánh – thì cái ‘chỗ ngồi’ của cô trong lòng những người như tôi vẫn không thay đổi. Cô không cần phải là một thiên tài cứu nhân độ thế. Cô chỉ cần là người mở cửa tiệm lúc 20h và thắp sáng ngọn đèn vàng này thôi.”
Linh Đan lặng lẽ cúi đầu, một giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống túi giấy đựng bánh bao. Lần đầu tiên, cô để mình được yếu lòng trước mặt một người đàn ông. Cô nhận ra rằng suốt thời gian qua, cô đã mải mê xây dựng một "pháo đài dịu dàng" để bảo vệ người khác, mà quên mất rằng chính mình cũng cần một chỗ ngồi quen thuộc để nương tựa.
“Cảm ơn anh, Nam,” cô thì thầm. “Cảm ơn anh vì đã không rời đi.”
Quốc Nam mỉm cười, anh lấy chiếc máy ảnh ra, nhưng không chụp cô. Anh chỉ nhẹ nhàng chỉnh lại dây đeo.
“Đêm nay tiệm nghỉ cũng được. Nhưng ngày mai, tôi vẫn sẽ đến. Tôi vẫn cần ly sữa mật ong của mình, và cô… vẫn cần phải nhào bột để trút bỏ muộn phiền, đúng không?”
Linh Đan khẽ gật đầu, nụ cười đã bắt đầu trở lại trên môi. Đêm đó, hai con người cô độc ngồi cạnh nhau trên bậc thềm đá, giữa hơi ấm của chiếc bánh bao rẻ tiền và sự thấu hiểu vô giá. Họ nhận ra rằng, chỉ cần có một điểm tựa, thì dù quá khứ có đáng sợ đến đâu, họ vẫn có thể cùng nhau đi tiếp.