Sáng hôm sau, An Chi tỉnh dậy trong một vòng tay ấm áp và rắn rỏi. Ánh nắng ban mai len lỏi qua khe rèm, chiếu lên khuôn mặt của Tuấn Khải khi anh vẫn còn đang ngủ. Lần đầu tiên, cô được ngắm anh ở khoảng cách gần như vậy. Lúc ngủ, anh không còn vẻ lạnh lùng, xa cách. Hàng mày kiếm giãn ra, trông anh thật bình yên và có chút gì đó ngây thơ.
Cô khẽ mỉm cười, đưa tay lên định vuốt ve vết sẹo mờ trên lông mày anh. Nhưng cô chưa kịp chạm vào, tay anh đã nhanh như cắt bắt lấy cổ tay cô. Anh mở mắt. Đôi mắt anh trong giây phút đầu tiên còn mơ màng, nhưng ngay sau đó đã trở nên sắc bén, đầy cảnh giác.
"Chào buổi sáng." Cô nói khẽ, không hề sợ hãi.
Nhận ra là cô, sự phòng bị trong mắt anh lập tức tan biến, thay vào đó là một chút bối rối. Anh buông tay cô ra. "Chào buổi sáng."
"Anh dậy sớm vậy?"
"Thói quen." Anh đáp ngắn gọn.
Bầu không khí trở nên có chút ngượng ngùng. Cả hai đều là những người "lính mới" trong chuyện tình cảm.
"Mưa tạnh rồi," cô nói, nhìn ra ngoài cửa sổ. "Chắc em phải về tiệm."
"Ừm." Anh ngồi dậy. "Để anh đưa em về."
"Thôi, em tự về được mà."
"Đây không phải là lời đề nghị." Anh nói, giọng nói đã có chút quay trở lại với vẻ bá đạo thường ngày. "Đây là thông báo."
An Chi chỉ biết cười trừ. Dù có chuyện gì xảy ra đêm qua, thì anh vẫn là anh.
Sau khi đưa An Chi về, cả ngày hôm đó Tuấn Khải làm việc trong một tâm trạng rất tốt. Anh thậm chí còn mỉm cười với thư ký Lan khi cô mang cà phê vào, một nụ cười thoáng qua nhưng cũng đủ khiến cô sững sờ và suýt làm đổ cả khay.
Chiều hôm đó, anh quyết định về sớm. Anh không báo trước, muốn tạo cho cô một sự bất ngờ. Anh muốn đến đón cô, cùng nhau đi ăn tối. Đó là điều mà anh đọc được trong một bài báo "10 điều cần làm khi bắt đầu một mối quan hệ".
Anh ăn mặc đơn giản hơn thường ngày, chỉ một chiếc áo sơ mi trắng và quần tây, không cà vạt, trông anh trẻ trung và bớt xa cách hơn. Anh tự mình lái xe đến tiệm bánh The Sun.
Khi anh vừa bước vào tiệm, một cảnh tượng đập vào mắt khiến nụ cười trên môi anh lập tức đóng băng.
Một chàng trai trẻ, cao ráo, đẹp trai theo kiểu hot boy, đang đứng trước quầy, nói chuyện rất vui vẻ với An Chi. Cậu ta đang nghiêng người về phía trước một cách thân mật, và trên tay còn cầm một bó hoa hồng.
Đó là Quân, một sinh viên trường kiến trúc gần đó, khách quen của tiệm và cũng là một trong những "vệ tinh" kiên trì nhất của An Chi.
"Chị An Chi ơi," Quân nói, giọng nói đầy hoạt bát. "Bánh của chị là ngon nhất rồi, nhưng em nghĩ nụ cười của chị còn ngọt hơn nhiều. Cuối tuần này chị rảnh không, mình đi xem phim nhé? Em có cặp vé phim 'Avenger' mới ra đó."
An Chi đang định từ chối một cách khéo léo như mọi khi thì cô cảm thấy một cái bóng cao lớn bao trùm lấy mình. Cô quay lại và thấy Tuấn Khải đang đứng ngay sau lưng, từ lúc nào không hay.
Nhiệt độ trong tiệm bánh ấm cúng dường như giảm xuống mười độ.
Tuấn Khải không nhìn Quân. Anh nhìn An Chi, rồi nhìn xuống bó hoa trên tay cậu sinh viên, ánh mắt anh tối sầm lại. Anh không nói gì, chỉ lẳng lặng bước tới, đứng bên cạnh An Chi, rồi rất tự nhiên, vòng một tay qua eo cô, kéo cô sát vào người mình. Một hành động đánh dấu chủ quyền không thể rõ ràng hơn.
An Chi ngạc nhiên trước hành động của anh.
Lúc này, anh mới quay sang nhìn Quân, người đang ngơ ngác không hiểu chuyện gì xảy ra. Anh nở một nụ cười, nhưng nụ cười đó không hề có chút ấm áp nào.
"Cảm ơn cậu đã khen bánh của bạn gái tôi," anh nói, giọng nói trầm thấp, cố tình nhấn mạnh vào hai từ cuối. "Nhưng rất tiếc, cuối tuần này, cô ấy bận rồi."
Bạn gái.
Cả An Chi và Quân đều sững sờ.
Chàng sinh viên tội nghiệp mặt tái đi, lắp bắp. "Dạ... dạ... em... em xin lỗi... em không biết..." Cậu ta vội đặt bó hoa lên quầy, cúi đầu chào rồi chạy biến khỏi tiệm như bị ma đuổi.
Khi trong tiệm chỉ còn lại hai người, An Chi mới hoàn hồn. Cô ngước lên nhìn anh, rồi không thể nhịn được, cô bật cười thành tiếng.
"Anh làm gì vậy? Người ta sợ chạy mất dép rồi kìa."
"Anh làm gì đâu?" Anh nhún vai, mặt vẫn cố giữ vẻ lạnh lùng. "Anh chỉ đang nói sự thật."
"Sự thật?" Cô nheo mắt trêu chọc. "Hay là có ai đó đang ghen?"
Mặt Tuấn Khải có một vệt hồng khả nghi. "Anh không có ghen." Anh quay mặt đi, lảng tránh ánh mắt của cô.
Nhìn thấy bộ dạng "gấu bự xù lông" của anh, An Chi cảm thấy vô cùng đáng yêu. Cô kiễng chân lên, hôn chụt một cái vào má anh. "Được rồi, không ghen. 'Bạn trai' của em là người rộng lượng nhất."
Hai từ "bạn trai" của cô như một liều thuốc tiên, lập tức xoa dịu con hổ đang xù lông. Anh quay lại, nhìn cô, rồi không nói không rằng, cúi xuống và hôn cô. Một nụ hôn sâu, mãnh liệt và đầy tính chiếm hữu, ngay giữa tiệm bánh của cô.
Nụ hôn này, không còn là sự xác nhận của tình yêu nữa. Nó là lời tuyên bố. Kể từ hôm nay, Nguyễn An Chi, và cả tiệm bánh The Sun này, đều đã chính thức có chủ.