MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCÔNG THỨC TÌNH YÊU CỦA EMChương 9: Nụ Hôn Vị Bơ Đường

CÔNG THỨC TÌNH YÊU CỦA EM

Chương 9: Nụ Hôn Vị Bơ Đường

1,094 từ · ~6 phút đọc

Khoảnh khắc đó, thời gian như ngưng đọng lại. Toàn bộ không gian rộng lớn của căn penthouse dường như chỉ còn lại hai người họ và khoảng cách ngày một thu hẹp. Khả Doanh có thể thấy rõ từng chi tiết trên khuôn mặt của Lê Tuấn Khải. Hàng mày kiếm sắc sảo, sống mũi cao thẳng, và đôi môi mỏng thường ngày chỉ mím chặt ra lệnh, giờ đây lại đang hé mở một cách đầy do dự. Cô có thể thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình trong đôi mắt sâu thẳm của anh, một đôi mắt không còn lạnh lẽo, chỉ còn lại sự mãnh liệt và một chút bối rối.

Và rồi, môi anh chạm vào môi cô.

Nụ hôn đầu tiên của họ không hề giống như những gì cô từng tưởng tượng hay đọc trong tiểu thuyết. Nó không cuồng nhiệt, không vồ vập. Nó nhẹ nhàng, gần như là rụt rè. Anh chỉ khẽ chạm vào môi cô, một cái chạm thăm dò, như một chú gấu lớn đang cẩn trọng nếm thử một loại mật hoa xa lạ. Bờ môi anh mềm mại và ấm áp hơn cô nghĩ rất nhiều.

Sự dịu dàng bất ngờ đó đã phá vỡ mọi phòng bị cuối cùng của An Chi. Cô không lùi lại, mà vô thức nhắm mắt, khẽ đáp lại anh. Cảm nhận được sự hưởng ứng của cô, nụ hôn của Tuấn Khải trở nên táo bạo hơn. Anh vòng một tay qua eo cô, kéo cô sát vào lồng ngực rắn rỏi của mình. Tay còn lại nhẹ nhàng nâng cằm cô lên, để nụ hôn của họ trở nên sâu hơn, mãnh liệt hơn.

Đối với An Chi, nụ hôn này mang hương vị của cơn mưa mùa hạ, của một chút rượu vang còn vương lại, và của chính con người anh – một sự pha trộn giữa quyền lực và vụng về, giữa lạnh lũng và ấm áp.

Đối với Tuấn Khải, đây là lần đầu tiên anh thực sự nếm được vị ngọt mà không hề cảm thấy chán ghét. Bờ môi cô mềm mại, ngọt ngào, mang theo mùi hương thoang thoảng của bơ và đường, một mùi hương mà anh đã từng cho là tầm thường, giờ đây lại trở nên gây nghiện một cách chết người. Anh nhận ra, sự ngọt ngào mà anh tìm thấy trong những chiếc bánh của cô, thực chất đều bắt nguồn từ chính con người cô.

Khi nụ hôn kết thúc, cả hai đều có chút thở dốc. Họ tách ra, không ai dám nhìn thẳng vào mắt đối phương. Bầu không khí trở nên ngượng ngùng một cách ngọt ngào. Lớp vỏ bọc "Chủ tịch - Đối tác" đã hoàn toàn bị phá vỡ, để lại hai con người đang lúng túng trước những cảm xúc thật của lòng mình.

"Anh... anh xin lỗi..." Tuấn Khải là người lên tiếng trước, giọng anh khàn đi. Anh, người chưa bao giờ phải nói lời xin lỗi, giờ đây lại đang bối rối như một cậu thiếu niên.

An Chi lắc đầu, mặt vẫn còn đỏ bừng. "Không... không có gì ạ."

Sự im lặng lại bao trùm. Anh không biết phải nói gì. Cô cũng không biết phải làm gì. Cơn mưa bên ngoài đã tạnh, để lại một khung cảnh Sài Gòn về đêm trong vắt.

Cuối cùng, Tuấn Khải hít một hơi thật sâu, như lấy hết can đảm. Anh nhìn cô, ánh mắt vô cùng nghiêm túc.

"An Chi," anh gọi tên cô. "Anh không biết phải nói thế nào cho đúng. Anh không giỏi mấy chuyện này."

Anh dừng lại, sắp xếp lại suy nghĩ. "Nhưng... sự thật là, từ khi có bánh của em, anh mới thực sự ngủ được. Và khi ở gần em, như lúc này, anh không còn cảm thấy đau đầu nữa. Em... giống như một liều thuốc an thần vậy."

Anh nhìn sâu vào mắt cô. "Anh... cần em."

Đó không phải là một lời tỏ tình hoa mỹ. Không có "anh yêu em", không có những lời hứa hẹn lãng mạn. Nhưng đối với một người khô khan và luôn che giấu cảm xúc như Lê Tuấn Khải, ba từ "anh cần em" còn có trọng lượng và chân thành hơn vạn lần. Đó là một sự thừa nhận về sự yếu đuối, một sự phơi bày tâm hồn mà anh chưa bao giờ làm với bất kỳ ai.

An Chi cảm thấy tim mình như tan chảy. Cô hiểu được ý nghĩa đằng sau câu nói vụng về đó. Cô hiểu được sự chân thành của người đàn ông này.

Cô không trả lời bằng lời nói. Cô chỉ bước tới một bước, vòng tay qua cổ anh, và chủ động hôn anh.

Nụ hôn lần này không còn rụt rè. Nó nồng nàn, say đắm, là câu trả lời rõ ràng nhất cho lời tỏ tình của anh. Tuấn Khải cũng nhanh chóng đáp lại. Anh ôm cô chặt hơn, bế thốc cô lên. Cô khẽ kêu lên một tiếng kinh ngạc rồi bật cười, vòng chân qua eo anh.

Anh bế cô đi về phía phòng ngủ của mình. Căn phòng cũng tối giản và lạnh lẽo như phần còn lại của căn nhà, nhưng đêm nay, nó dường như trở nên ấm áp hơn. Anh nhẹ nhàng đặt cô xuống chiếc giường lớn mềm mại, rồi cúi xuống nhìn cô, ánh mắt tràn ngập những cảm xúc mà cô chưa từng thấy ở anh: sự khao khát, sự dịu dàng, và cả một chút không chắc chắn.

Anh không vội vã. Anh nhẹ nhàng gỡ bỏ từng cúc áo trên chiếc váy của cô, mỗi động tác đều trân trọng như đang mở một món quà quý giá. Anh đặt những nụ hôn mềm mại lên cổ, lên vai cô. Sự dịu dàng của anh, hoàn toàn trái ngược với hình ảnh "bạo chúa" thường ngày, khiến Khả Doanh cảm thấy an toàn và được yêu thương. Cô cũng đáp lại, bàn tay nhỏ bé của cô khẽ luồn vào mái tóc anh, vuốt ve khuôn mặt anh.

Đêm đó, trong căn penthouse trên đỉnh thành phố, không có vị CEO quyền lực hay cô chủ tiệm bánh nhỏ bé. Chỉ có một người đàn ông và một người phụ nữ, lần đầu tiên khám phá ra công thức ngọt ngào nhất của tình yêu. Đêm đó, vị bạo chúa của thương trường đã học được rằng, sự ngọt ngào tuyệt vời nhất không đến từ một chiếc bánh, mà đến từ tình yêu.