MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCửa Sổ Nhìn Ra Cánh Đồng Kẹo KéoChương 14: Cơn sốt mùa mưa và những bát cháo hành của mẹ

Cửa Sổ Nhìn Ra Cánh Đồng Kẹo Kéo

Chương 14: Cơn sốt mùa mưa và những bát cháo hành của mẹ

1,988 từ · ~10 phút đọc

Mùa mưa ở quê tôi không bao giờ đến một cách dịu dàng. Nó thường bắt đầu bằng những đám mây đen kịt, nặng nề kéo về từ phía biển, che lấp cả rặng tre già đầu xóm. Sau đó là những tiếng sấm ầm ì, rung chuyển cả mặt đất, và rồi mưa trút xuống như trút nước. Những hạt mưa to bằng hạt ngô, quất liên tiếp vào mái tôn nghe như tiếng trống trận. Đối với trẻ con, mưa là một đặc ân của ông Trời để được thỏa sức tung hoành trong những vũng bùn, nhưng đối với người lớn, mưa là nỗi lo về mái nhà dột, về mảnh vườn ngập úng và về những cơn sốt bất chợt của lũ trẻ.

Tôi vẫn nhớ như in cái buổi chiều định mệnh ấy. Tôi và Hải sún vừa tan học, thay vì chạy thẳng về nhà, chúng tôi lại rủ nhau đứng dưới máng xối của nhà kho bưu điện cũ để hứng nước. Cảm giác nước mưa lạnh buốt dội thẳng vào đỉnh đầu, chảy dài xuống sống lưng thật là sảng khoái. Chúng tôi nhảy múa, hú hét như những thổ dân hoang dã, chẳng hề mảy may để ý đến những lời dặn dò của mẹ về việc "không được tắm mưa kẻo ốm".

Đến tối, quả báo đến sớm hơn tôi tưởng. Tôi bắt đầu thấy rùng mình, mặc dù đã đắp kín chiếc chăn bông nặng nề. Đầu tôi ong ong, và mỗi khi nhắm mắt lại, tôi thấy những con chữ khổng lồ của cô Nguyệt đang nhảy múa một cách hỗn loạn. Cơn sốt ập đến như một kẻ trộm lặng lẽ, lấy đi sức lực và sự tỉnh táo của vị hoàng đế gầm bàn.

"Tí ơi, dậy ăn cơm thôi con," tiếng mẹ vang lên bên tai, nhưng nghe như từ một thế giới xa xôi nào đó vọng lại.

Mẹ đặt bàn tay lên trán tôi rồi hốt hoảng rút lại: "Trời ơi, con tôi nóng như hòn than thế này! Ba nó ơi, thằng Tí sốt cao quá!"

Tôi cảm nhận được hơi ấm của ba khi ba bế tôi dậy. Ba không mắng tôi về việc tắm mưa, ba chỉ im lặng dùng khăn ấm lau người cho tôi. Ánh đèn dầu vàng vọt hắt bóng ba mẹ lên tường, trông họ như những người khổng lồ đang tận tụy bảo vệ một sinh vật bé nhỏ là tôi. Trong cơn mê sảng, tôi thấy mình đang bị nhốt trong một cái hộp nhựa giống như Chiến binh Đen, và tôi đang cố gắng đập cửa để được ra ngoài hít thở không khí của cánh đồng.

"Con uống tí nước cam đi cho hạ hỏa," mẹ thì thầm, tay mẹ đỡ đầu tôi lên một cách vô cùng nhẹ nhàng.

Mùi nước cam chua ngọt len lỏi vào cổ họng, nhưng tôi lại thấy đắng ngắt. Cơn sốt làm biến đổi mọi hương vị, biến đổi cả thực tại. Tôi nhìn ra cửa sổ, nơi mưa vẫn đang quất liên hồi vào những tán lá khế. Tôi chợt thấy sợ cơn mưa ấy. Hóa ra, sự tự do mà tôi hằng khao khát đôi khi cũng mang theo những cái giá thật đắt đỏ.

Sáng hôm sau, cơn sốt vẫn không chịu lùi bước. Tôi nằm bẹp trên giường, đôi mắt đờ đẫn nhìn những vệt nước mưa thấm qua mái ngói tạo thành những hình thù kỳ dị trên trần nhà. Hải sún sang thăm, nó không được vào phòng vì mẹ sợ nó lây ốm, nên nó cứ đứng ngoài cửa sổ, thò cái đầu sún răng ra nhìn tôi với vẻ mặt vô cùng hối lỗi.

"Tí ơi, mày có chết không? Tao nghe bà nội tao bảo ai sốt cao quá là sẽ... biến thành con ma đấy," Hải sún thầm thì qua khe cửa.

"Tao... tao không chết đâu," tôi thều thào đáp, mặc dù trong lòng cũng hơi lo lắng. "Nhưng tao thấy mệt lắm. Mày bảo ông Trời là tao trả lại tự do cho mưa rồi, đừng làm tao sốt nữa."

Hải sún gật đầu cái rụp: "Được, để tao ra gốc khế cầu nguyện cho mày. Tao sẽ hứa không tắm mưa một tháng, à không, một tuần!"

Khi Hải sún đi rồi, không gian lại trở nên tĩnh lặng, chỉ còn tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường và tiếng mẹ đang lục đục dưới bếp. Một lúc sau, mẹ bưng vào một bát cháo hành nóng hổi, khói bốc lên nghi ngút mang theo mùi thơm đặc trưng của gạo mới, hành lá và cả mùi hạt tiêu nồng nàn.

"Ăn đi con, ăn cho ra mồ hôi là hết sốt ngay thôi," mẹ ngồi xuống cạnh giường, múc từng thìa cháo nhỏ, thổi cho bớt nóng rồi mới đưa vào miệng tôi.

Bát cháo hành của mẹ không có thịt cá cao sang, chỉ đơn giản là những hạt gạo trắng được ninh nhừ với thật nhiều hành lá và tía tô tươi hái ngoài vườn. Nhưng đối với tôi lúc đó, đó là liều thuốc tiên quý giá nhất thế gian. Vị cay của hành và tiêu làm mũi tôi thông thoáng, vị ngọt của gạo làm lòng tôi ấm lại. Mỗi thìa cháo như mang theo một phần sức mạnh của mẹ truyền vào cơ thể tôi, xua tan đi sự lạnh lẽo của cơn sốt.

"Mẹ ơi, con xin lỗi vì đã tắm mưa," tôi nói, nước mắt bỗng nhiên trào ra, hòa cùng vị mặn của cháo.

Mẹ mỉm cười, lau đi những giọt nước mắt trên mặt tôi. "Thôi, con biết lỗi là tốt rồi. Trẻ con đứa nào chẳng thích nghịch nước, mẹ ngày xưa cũng thế thôi. Nhưng phải biết bảo vệ cái thân mình, để mẹ khỏi phải thức trắng đêm trông con chứ."

Tôi nhìn đôi mắt mẹ thâm quầng vì thiếu ngủ, nhìn đôi bàn tay thô ráp vì sương gió của mẹ, và tôi nhận ra rằng: Tình mẫu tử không phải là những lời nói hoa mỹ, mà là những bát cháo hành nóng hổi trong những chiều mưa gió, là những đêm thức trắng để canh từng hơi thở của con. Mẹ giống như một cái gầm bàn khổng lồ, luôn sẵn sàng che chở cho tôi trước mọi cơn bão của cuộc đời.

Người lớn thường nói về sự hy sinh như một điều gì đó vĩ đại và xa xôi. Nhưng với tôi, hy sinh chính là việc mẹ nhường cho tôi miếng ngon nhất, là việc ba gác lại những nỗi lo tiền nong để ngồi quạt cho tôi ngủ giữa trưa hè mất điện. Họ làm những điều đó một cách tự nhiên như hơi thở, không bao giờ đòi hỏi sự đền đáp.

Cơn sốt bắt đầu dịu đi sau bát cháo hành ấy. Mồ hôi vã ra như tắm, làm áo tôi ướt đẫm nhưng người lại thấy nhẹ nhõm vô cùng. Tôi thiếp đi một giấc thật sâu, một giấc ngủ không còn những con chữ khổng lồ hay những hộp nhựa giam cầm. Trong mơ, tôi thấy mình đang chạy trên cánh đồng cỏ mật, nắng vàng rực rỡ và mẹ đang đứng ở đầu ngõ, mỉm cười vẫy tay gọi tôi về ăn cơm.

Khi tỉnh dậy, trời đã tạnh hẳn. Những tia nắng yếu ớt của buổi chiều muộn xuyên qua kẽ lá, đậu trên bàn tay gầy gò của tôi. Ba đang ngồi ở cuối giường, đang lúi cúi sửa lại chiếc cặp sách bị tuột chỉ của tôi.

"Tỉnh rồi hả con? Có thấy đói không?" ba hỏi, giọng ba trầm và ấm.

"Dạ, con thấy khỏe hơn nhiều rồi ba ạ."

Ba dừng tay, nhìn tôi với ánh mắt nghiêm nghị nhưng đầy yêu thương. "Tí này, lần sau đừng làm mẹ lo lắng như vậy nhé. Mẹ con cả đêm qua không ngủ đâu. Con ốm một ngày, mẹ con gầy đi một cân đấy."

Tôi cúi đầu, lòng thấy hối hận vô cùng. Hóa ra, mỗi hành động bồng bột của chúng tôi đều để lại những vết sẹo không tên trong lòng cha mẹ. Họ không đau trên da thịt, nhưng họ đau trong tâm hồn mỗi khi thấy con cái chịu khổ.

Vài ngày sau, tôi hoàn toàn bình phục và được phép quay trở lại vương quốc gầm bàn. Hải sún sang chơi, nó mang theo một rổ đầy khế ngọt.

"Mày sống lại rồi! Tao cứ tưởng mày biến thành con ma thật thì tao chẳng biết chơi với ai," Hải sún cười hì hì, chiếc răng sún trông vẫn thật ngộ nghĩnh.

"Tao đã bảo là tao không chết mà. Bát cháo hành của mẹ tao mạnh hơn cả cơn sốt mùa mưa nhiều," tôi dõng dạc tuyên bố.

Chúng tôi ngồi dưới gầm bàn, vừa ăn khế vừa kể cho nhau nghe về những dự định sắp tới. Tôi lấy bút chì vẽ lên mặt bàn hình một bát cháo đang bốc khói. Đó là biểu tượng mới của vương quốc tôi — biểu tượng của sự chăm sóc và tình yêu thương vô điều kiện.

Mùa mưa vẫn tiếp tục kéo dài, nhưng tôi không còn đứng dưới máng xối để hứng nước nữa. Tôi ngồi bên cửa sổ, nhìn những hạt mưa rơi và cảm nhận sự bình yên trong căn nhà nhỏ. Tôi nhận ra rằng, sự tự do thực sự không phải là làm bất cứ điều gì mình thích mà không màng hậu quả, mà là biết trân trọng sức khỏe và tình cảm của những người xung quanh để có thể tiếp tục hành trình trưởng thành một cách bền vững.

Người lớn có những cách yêu thương thật lặng lẽ. Họ không phi máy bay giấy hay gửi thư cho ông Trời như chúng tôi, họ chọn cách gửi tình yêu vào những bữa cơm, những tấm áo lành lặn và cả những bát cháo hành cay nồng lúc ốm đau. Những bát cháo ấy có lẽ là bản hợp đồng quan trọng nhất giữa cha mẹ và con cái — một bản hợp đồng của sự gắn bó trọn đời mà không cần bất kỳ chữ ký nào.

Sau này, dù có đi xa đến đâu, dù có nếm qua bao nhiêu cao lương mỹ vị, tôi chắc chắn rằng mình sẽ chẳng bao giờ tìm thấy hương vị nào tuyệt vời hơn bát cháo hành của mẹ trong những ngày mưa gió năm ấy. Vì trong bát cháo đó, không chỉ có gạo và hành, mà còn có cả tâm hồn của một người mẹ luôn coi con cái là cả thế giới của mình.

Tôi nhìn ra ngoài sân, mưa đã tạnh hẳn, chỉ còn những giọt nước đọng trên lá khế lấp lánh như những viên ngọc. Cuộc đời cũng giống như mùa mưa, sẽ có những cơn bão bất chợt làm chúng ta gục ngã, nhưng chỉ cần có một bến đỗ bình yên để trở về, chỉ cần có một bàn tay ấm áp vỗ về, chúng ta sẽ lại đứng dậy và tiếp tục bước đi.

"Tí ơi! Ra nhặt rau giúp mẹ nào!" tiếng mẹ gọi từ dưới bếp, giọng mẹ vui tươi và khỏe khoắn.

"Dạ, con ra ngay đây mẹ ơi!"

Tôi chạy xuống bếp, lòng phơi phới niềm vui. Cơn sốt mùa mưa đã qua đi, để lại trong tôi một bài học quý giá về lòng biết ơn. Tôi sẽ học cách nhặt rau thật sạch, học cách quét nhà thật gọn, để bù đắp cho những đêm trắng của mẹ. Đó là cách một vị hoàng đế gầm bàn bắt đầu học cách yêu thương thực sự.

Vương quốc gầm bàn của tôi hôm nay tràn ngập mùi hành lá thơm nồng. Một mùi vị của sự sống, của sự bình phục và của một tuổi thơ được bao bọc trong vòng tay ấm áp của gia đình.