MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCửa Sổ Nhìn Ra Cánh Đồng Kẹo KéoChương 7: Những bức thư gửi cho ông Trời và hòm thư ở bưu điện bỏ hoang

Cửa Sổ Nhìn Ra Cánh Đồng Kẹo Kéo

Chương 7: Những bức thư gửi cho ông Trời và hòm thư ở bưu điện bỏ hoang

2,425 từ · ~13 phút đọc

Bưu điện cũ của xã tôi là một tòa nhà có màu sơn vàng đã bong tróc, trông giống như một quả chuối bị bỏ quên dưới nắng quá lâu. Nó nằm ở ngã ba đường, nơi những cây phượng già che khuất một phần cái bảng hiệu gỗ mục nát. Người ta đã xây một bưu điện mới to đẹp hơn ở ngoài phố huyện, thế là nơi này trở thành lãnh địa của những chú nhện siêng năng và những chồng báo cũ thơm mùi ẩm mốc.

Nhưng đối với tôi, Hải sún và Tủn điệu, bưu điện bỏ hoang này lại là "Bộ ngoại giao" của vương quốc trẻ thơ. Ở mặt trước tòa nhà, có một hòm thư bằng sắt rỉ sét, cái miệng hẹp của nó lúc nào cũng há ra như đang chờ đợi những bí mật lớn lao của thế gian.

"Tí này, mày chắc chắn là ông Trời có hòm thư riêng chứ?" Hải sún hỏi, tay nó mân mê một tờ giấy tập học sinh được gấp thành hình máy bay.

Tôi chỉnh lại cái kính cận (thực ra là gọng kính không tròng của ba bỏ đi) để trông cho giống một học giả: "Chắc chắn. Mẹ tao bảo ông Trời ở trên cao, cái gì cũng biết. Mà muốn cái gì cũng biết thì ông phải đọc báo, đọc thư chứ. Cái hòm thư này nằm ở chỗ cao nhất xóm mình rồi, chắc chắn bưu tá của thiên đình sẽ ghé qua đây."

Lý thuyết của tôi nghe có vẻ rất khoa học, ít nhất là đối với hai đứa bạn. Thế là chúng tôi quyết định bắt đầu một chiến dịch mang tên "Thư gửi Thiên Đình". Mục tiêu của chúng tôi rất đơn giản: phàn nàn về những bất công của thế giới người lớn và xin vài món đồ chơi không bao giờ hỏng.

Con Tủn điệu là đứa viết bức thư đầu tiên. Nó dùng bút sáp màu hồng vẽ một hình trái tim thật lớn, bên trong ghi: "Gửi ông Trời, ông bảo mẹ đừng bắt con mặc váy hoa hồng đi học nữa. Các bạn nam cứ trêu con là bông hoa di động. Với lại, ông cho con một đôi cánh giống như tiên nữ trong truyện cổ tích để con bay qua hàng rào cho nhanh, khỏi phải leo mệt lắm."

Hải sún thì thực tế hơn. Nó viết bằng những con chữ to như những con cào cào đang nhảy múa: "Thưa ông Trời, con muốn có một cái răng cửa mới ngay lập tức. Cái lỗ hổng này làm con không thổi sáo được, mà thổi bong bóng kẹo cao su cũng bị xì hơi. Nếu được, ông cho ba con bớt hút thuốc lá lại, vì mỗi lần ba hút, khói bay vào mắt con cay lắm."

Còn tôi, tôi ngồi dưới gầm bàn cả một buổi chiều để soạn thảo một "tối hậu thư" mang đầy tính triết lý: "Ông Trời kính mến, tại sao ông lại làm ra người lớn bận rộn đến vậy? Sao ông không để họ mãi mãi làm trẻ con? Như thế thế giới sẽ đầy tiếng cười và không ai phải cãi nhau về giá vàng nữa. P/S: Nếu ông bận quá thì ít nhất ông hãy làm cho đồng hồ chạy chậm lại vào mỗi buổi chiều, để tụi con được đá bóng lâu hơn một chút."

Chúng tôi mang ba bức thư ra bưu điện cũ vào một buổi chiều tà, khi những tia nắng cuối ngày nhuộm đỏ những bức tường gạch vỡ. Chúng tôi trị trọng nhét thư vào khe hở rỉ sét. Tiếng tờ giấy rơi vào lòng hòm thư "phạch" một cái nghe thật linh thiêng.

"Xong rồi. Bây giờ chúng ta chỉ việc đợi phản hồi," tôi tuyên bố.

Nhưng thế giới của người lớn không bao giờ để chúng tôi yên ổn trong những giấc mơ. Vài ngày sau, khi chúng tôi đang lẩn quẩn quanh bưu điện để "check mail", thì bác bảo vệ tên Tư - người duy nhất còn lai vãng ở khu nhà cũ này để trông coi mấy chồng báo cũ - xuất hiện. Bác Tư có đôi mắt kèm nhèm và cái chân đi tập tễnh, bác nhìn ba đứa tôi bằng vẻ nghi ngờ.

"Tụi bay làm cái gì ở cái hòm sắt mục đó hả? Trong đó chỉ có nhện với tổ tò vò thôi, làm gì còn thư từ gì nữa."

"Tụi con gửi thư cho ông Trời ạ!" Tủn điệu dõng dạc trả lời.

Bác Tư sững lại, cái tẩu thuốc trên tay suýt rơi xuống đất. Bác nhìn chúng tôi, rồi nhìn cái hòm thư rỉ sét, một thoáng buồn bã chạy qua đôi mắt già nua. Bác thở dài: "Ông Trời bận lắm mấy đứa ạ. Có khi ông ấy quên mật mã của cái hòm thư này rồi."

"Không đâu bác! Ông Trời không bao giờ quên gì cả," Hải sún cãi lại. "Chắc là bưu tá thiên đình đang bị kẹt xe trên mây thôi."

Bác Tư không nói gì thêm, bác chỉ khẽ cười rồi quay lưng bước vào gian phòng tối tòm. Đêm đó, tôi nằm mơ thấy bác Tư biến thành một vị bưu tá khổng lồ với đôi cánh bằng giấy báo cũ, bay lên tận cung trăng để đưa thư của chúng tôi.

Điều kỳ diệu thực sự xảy ra vào tuần sau. Khi chúng tôi ra bưu điện cũ theo thói quen, chúng tôi thấy dưới chân hòm thư có ba món đồ nhỏ được gói cẩn thận trong giấy báo.

Một chiếc váy denim ngắn không hề có hoa hồng, đúng ý của Tủn điệu. Một chiếc sáo trúc nhỏ kèm theo một hộp kẹo cao su loại không bị xì hơi dành cho Hải sún. Và một chiếc đồng hồ cát bằng nhựa có cát màu xanh lá cây dành cho tôi.

"Trời ơi! Ông Trời hồi đáp rồi!" Tủn điệu hét lên sung sướng, nó ôm lấy chiếc váy như ôm một báu vật.

Hải sún thổi một hơi dài vào chiếc sáo, âm thanh "te... tít..." vang lên giữa buổi chiều yên tĩnh. Nó nhảy cẫng lên: "Ông Trời linh thật! Dù răng tao chưa mọc nhưng sáo này dễ thổi cực kỳ!"

Tôi cầm chiếc đồng hồ cát trên tay. Cát chảy thật chậm, thật đều. Nhìn những hạt cát nhỏ li ti rơi xuống, tôi bỗng thấy thời gian không còn là một con quái vật đáng sợ nữa. Nó là một dòng chảy êm đềm mà mình có thể nhìn thấy, có thể cảm nhận.

Nhưng tôi không ngây thơ đến mức tin rằng ông Trời dùng giấy báo của bưu điện xã để gói quà. Tôi lén nhìn qua khe cửa sổ của căn phòng bác Tư. Bác đang ngồi đó, hí hoáy viết gì đó trên một tờ báo cũ, bên cạnh là một chồng thư được lấy ra từ hòm thư rỉ sét—những bức thư của chúng tôi.

Tôi không nói cho Hải sún và Tủn biết sự thật. Có những sự thật giống như lớp vỏ của một hạt mầm, nếu bóc ra quá sớm, cái cây niềm tin sẽ chẳng bao giờ lớn nổi. Tôi để cho tụi nó tin rằng ông Trời thực sự đã lắng nghe.

Chiều hôm đó, tôi mang chiếc đồng hồ cát vào khoe với ba. Ba cầm lấy món đồ chơi rẻ tiền, nhìn kỹ lớp cát màu xanh rồi hỏi: "Ai tặng con cái này?"

"Dạ, là ông Trời ạ. Con gửi thư xin ông ấy cho thời gian chạy chậm lại."

Ba im lặng một lúc lâu. Ba lật ngược chiếc đồng hồ cát, nhìn những hạt cát bắt đầu một cuộc hành trình mới. "Tí này, con biết không, ông Trời không thể làm thời gian chạy chậm lại đâu. Nhưng ông ấy có thể gửi đến cho chúng ta những 'người đưa thư' để nhắc nhở chúng ta rằng, một phút giây sống vui vẻ cũng đáng giá bằng cả một năm bận rộn."

Tôi nhìn ba, rồi nhìn chiếc đồng hồ cát. "Ba ơi, có phải bác Tư là người đưa thư của ông Trời không?"

Ba mỉm cười, một nụ cười đầy ẩn ý: "Có lẽ vậy. Bác Tư đã dành cả đời để đưa những lá thư của người khác, chắc bác ấy biết rõ địa chỉ của thiên đình nhất."

Câu chuyện về hòm thư bưu điện cũ lan truyền khắp xóm nhỏ. Tụi trẻ con bắt đầu viết thư nhiều hơn. Có đứa xin cho con chó không bị lạc đường, có đứa xin cho bà nội bớt đau lưng, có đứa chỉ đơn giản là xin cho ngày mai trời đừng mưa để được đi chơi.

Bác Tư bỗng nhiên trở nên bận rộn hơn bao giờ hết. Mỗi chiều, tôi thấy bác đi tập tễnh ra hòm thư, gom những mảnh giấy nhăn nhúm vào lòng. Bác không còn vẻ u sầu như trước nữa. Gương mặt bác hồng hào lên, và thi thoảng bác lại ngân nga một giai điệu cũ từ cái radio của ông nội tôi.

Người lớn trong xóm bắt đầu xì xào. Họ bảo bác Tư "dở hơi", dành tiền lương hưu ít ỏi để mua mấy thứ đồ chơi lặt vặt cho tụi trẻ con. Họ bảo bác làm chuyện bao đồng, rằng trẻ con cần học hành chứ không cần những niềm tin hão huyền.

"Tại sao họ lại giận hả ba?" tôi hỏi ba khi nghe mấy cô chú hàng xóm bàn tán ở quán nước.

"Vì họ đã đánh mất hòm thư của riêng mình rồi," ba đáp, mắt vẫn nhìn vào tờ báo. "Khi người ta lớn lên, họ không còn viết thư cho ông Trời nữa. Họ chỉ viết hóa đơn, viết báo cáo, viết những tờ đơn kiện cáo. Họ quên mất rằng trên đời này vẫn có những thứ có thể xin được bằng sự chân thành thay vì mua bằng tiền."

Tôi chợt nhận ra, thế giới người lớn là một nơi đầy rẫy những người "mất liên lạc". Họ có điện thoại, có internet, có đủ thứ phương tiện hiện đại, nhưng họ lại không thể gửi một lời nhắn nào đến "thiên đình" trong lòng họ. Họ sống trong một bưu điện lộng lẫy nhưng hòm thư thì luôn trống rỗng những ước mơ.

Một buổi chiều, tôi mang ra bưu điện một bức thư cuối cùng. Lần này tôi không xin gì cho mình cả. Tôi viết: "Gửi ông Trời, cảm ơn ông vì đã cử bác Tư đến. Ông hãy cho bác Tư cái chân bớt đau, và cho bác luôn có đủ giấy báo để gói những niềm vui. Nếu ông có dư đôi cánh nào, hãy tặng cho bác một đôi để bác không phải đi tập tễnh nữa."

Khi tôi vừa bỏ thư vào hòm, bác Tư từ trong phòng bước ra. Bác nhìn thấy tôi, đôi mắt nheo nheo cười: "Lại xin quà nữa hả Tí?"

"Dạ không, con gửi lời cảm ơn ạ."

Bác Tư khựng lại. Bác bước đến cạnh hòm thư, đặt bàn tay to lớn, chai sạn lên cái vỏ sắt rỉ sét. "Cảm ơn... lâu lắm rồi bác mới thấy có đứa nói từ này với cái hòm thư này. Người ta thường chỉ đòi hỏi, ít khi biết ơn lắm con ạ."

Bác ngồi xuống bậc thềm bưu điện, mời tôi một miếng bánh quy gừng. "Con biết không, ngày xưa bác làm bưu tá, bác đã chuyển hàng nghìn lá thư tình, hàng vạn tin vui và cả những nỗi buồn xé lòng. Nhưng khi bưu điện này đóng cửa, bác tưởng như mình cũng bị đóng cửa với cuộc đời. Nhờ tụi bay mà bác thấy mình vẫn còn địa chỉ để gửi niềm vui đến."

Tôi nhìn bác Tư, bỗng thấy bác đẹp lão vô cùng. Bác không có đôi cánh đại bàng, nhưng bác có đôi cánh của sự tử tế. Và trong thế giới của chúng tôi, sự tử tế chính là phép màu mạnh mẽ nhất.

Mùa hè trôi qua, bưu điện cũ cuối cùng cũng bị dỡ bỏ để xây một trung tâm thương mại. Bác Tư chuyển về sống ở viện dưỡng lão ngoài tỉnh. Hòm thư rỉ sét bị người ta bán đồng nát.

Hải sún và Tủn điệu buồn mất mấy ngày. Chúng nó bảo ông Trời đã "cắt hợp đồng" với bóm xóm mình. Nhưng tôi thì không buồn. Tôi mang chiếc đồng hồ cát ra đặt dưới gầm bàn gỗ. Mỗi khi cát chảy, tôi lại nhớ về bác Tư, nhớ về những bức thư viết bằng bút sáp màu.

Tôi nhận ra rằng, ông Trời không ở đâu xa cả. Ông ấy ở trong bàn tay của bác bảo vệ già, ở trong sự nhường nhịn quả khế của tụi tôi, và ở trong cả những lần ba tôi dừng lại để gấp cho tôi một chiếc máy bay giấy.

Thiên đình không nằm ở trên mây. Nó nằm ngay ở ngã ba đường, ở những tòa nhà cũ kỹ bám đầy bụi, nơi mà những người lớn vẫn còn đủ dũng cảm để tin vào những điều vô tư nhất.

Bây giờ, khi ngồi dưới gầm bàn nhìn những hạt cát xanh rơi xuống, tôi tự viết cho mình một "bản tin nội bộ": "Dù bưu điện có mất đi, nhưng chỉ cần ta còn biết viết những ước mơ lên giấy, bưu tá của trái tim sẽ luôn tìm thấy đường đến nhà chúng ta."

Tôi nhìn qua cửa sổ, thấy ba đang đứng ngoài sân, tay cầm chiếc sáo trúc của Hải sún để lại. Ba thử thổi một hơi. Tiếng sáo trúc vút lên, vụng về nhưng thanh thản. Ba mỉm cười với bầu trời.

Có lẽ, ba cũng vừa tìm lại được mật mã của hòm thư cũ của chính mình.

Tôi nhắm mắt lại, nghe tiếng cát chảy sột soạt. Thời gian vẫn trôi, người lớn vẫn bận rộn, nhưng dưới gầm bàn này, tôi biết rằng có một địa chỉ sẽ không bao giờ bị dỡ bỏ. Đó là địa chỉ của sự lương thiện và những hy vọng không bao giờ lỗi thời.

"Tí ơi! Ra ăn cơm con! Đừng có ngồi đó mà đếm cát nữa!"

Tiếng mẹ gọi vang lên. Tôi mỉm cười, lồm cồm bò ra. Cuộc sống đời thường lại tiếp tục, nhưng hôm nay, trong túi áo tôi có một bí mật nhỏ: Một tờ giấy trắng đang chờ được viết lên những lời cảm ơn tiếp theo dành cho thế giới này.