Lý Quân đi tới trước mặt nàng ta, hẳn nở nụ cười trêu ghẹo.
"Đương nhiên."
Tề Ngọc Nhi gật đầu thật mạnh.
“Nếu đã làm gì cũng được, vậy ta muốn ngươi ... "
Lý Quân áp sát người Tề Ngọc Nhi, tay hắn nhẹ nhàng vuốt ve chiếc cổ ngọc ngà của nàng ta: "Ta muốn ngươi ... chết!"
Nói xong.
"Rắc."
Hắn thẳng tay bẻ gãy cổ Tề Ngọc Nhi.
Đến khi chết, trên gương mặt Tề Ngọc Nhi vẫn còn vẻ ngỡ ngàng.
Phía bên kia, Ngụy Tinh Hà nhìn thấy cảnh tượng này thì lắc đầu, không ngờ Lý Quân lại đen tối như vậy, nữ tử xinh đẹp cứ thế bị hắn bóp chết.
"Ngọc Nhi muội muội."
Mạc Lăng Phong đang bị thương thấy cảnh này, hắn ta đau đớn hét lên.
Hắn điên loạn lao về phía Lý Quân.
Chưa kịp xông tới gần thì Lý Quân đã chém ra một đạo kiếm quang, cơ thể hẳn ta bị chia làm đôi.
Một giọt thần huyết bị Lý Quân hút ra.
Nhưng ngay sau đó, ánh mắt Lý Quân tỏ vẻ ghét bỏ.
“Thực lực quá yếu, thần huyết cấp bậc này, chó cũng chẳng thèm."
Nói vậy nhưng Lý Quân vẫn thu thần huyết lại.
Phía bên kia, Ngụy Tinh Hà đầy bất lực.
Thấy đám người còn lại muốn trốn, ông lập tức xử lý sạch sẽ đám thuộc hạ nhà họ
Mặc.
Mười mấy phút sau.
Hai người lại lên đường.
Hai người vừa rời đi chưa bao lâu, hơn mười người xuất hiện ở trận chiến.
Trong đó có một nam tử nghiêm nghị, ông ta là cha của Mạc Lăng Phong - Mạc Thái.
Nhìn thấy con trai mình chết thảm, trong lòng ông ta bùng lên lửa giận.
“Đáng chết, dám giết con ta, dù là ai thì ta cũng sẽ bắt hắn trả giá."
“Lăng Phong chết vì cứu Tề Ngọc Nhi, Tề Ngọc Nhi có được một món bảo vật nên đã bị Hắc Phong sơn trang truy sát, việc này rất có thể là do Hắc Phong sơn trang làm. Đi, đến Hắc Phong sơn trang."
Nói xong, ông ta dẫn theo đám thuộc hạ đuổi theo hướng Hắc Phong sơn trang.