Cả hai người trực tiếp đi thẳng lên núi Thiên Đài, nhưng khi mới lên đến nửa sườn núi, bọn họ phát hiện có một đạo kết giới đang bao trùm lấy toàn bộ ngọn núi Thiên Đài.
Ngụy Tinh Hà giải thích: “Trong thời gian diễn ra đại hội, núi Thiên Đài sẽ bị phong tỏa. Bất kỳ ai muốn lên núi đều phải trình diện với đông đạo chủ của núi Thiên Đài trước khi được phép lên núi."
Nói xong, hai người tiến vào một gian nhà nam ngay sườn núi.
Một lão giả đang ngồi lười biếng trên ghế, tay bưng chén trà, bên cạnh đặt một cuốn sổ đăng ký danh sách.
Nhìn thấy Lý Quân và Nguy Tinh Hà, lão giả thản nhiên nói: "Tự đien tên mình vào so đi. Ngoài ra, nếu muốn tham gia luận đạo trên sàn đấu, các ngươi còn phải đến trước Minh Kính để kiểm tra."
"Minh Kính là vật gì?" Lý Quân quay sang hỏi Ngụy Tinh Hà.
Ngụy Tinh Hà thấp giọng giải thích: "Đại hội lần này chủ yếu là buổi luận đạo dành cho thế hệ trẻ, nên yêu cầu tuổi đời không được vượt quá một trăm. Minh Kính chính là một món pháp khí, bất kỳ ai chỉ cần bị gương soi vào là có thể nhìn ra chính xác cốt tuổi."
"Sau khi thông qua kiểm tra của Minh Kính, ngươi sẽ nhận được một miếng ngọc bài tượng trưng cho tư cách dự thi, có ngọc bài trong tay mới được bước lên lôi đài."
Dứt lời, Ngụy Tinh Hà lại dùng mật ngữ truyền âm cho Lý Quân: "Lý Quân, tuyệt đối đừng dùng tên thật của mình, cứ điền đại một cái hóa danh nào đó để tránh lộ thân phận."
Lý Quân gật đầu.
Chỉ thấy Ngụy Tinh Hà viết vào sổ ba chữ: "Ngụy Quân Tử".
Lý Quân suy nghĩ một chút, cũng đặt bút viết xuống ba chữ: "Lý Vô Địch".
Nhìn thấy ba chữ này, Ngụy Tinh Hà không khỏi cạn lời.
Chỉ riêng cái tên này thôi e rằng cũng đủ khiến người ta muốn xông vào đấm Lý Quân một trận rồi.
Lão giả phụ trách đăng ký thấy vậy liền cười khẩy một tiếng, nhưng cũng không nói gì thêm.
Mỗi lần đại hội bắt đầu, luôn có những kẻ thích đặt cho mình may cai biệt hiệu nghe thật kêu, thật oai, để rồi sau khi lên đài lại bị đánh cho "ra bã".
Những cường giả thực thụ căn bản sẽ không làm những chuyện ấu trĩ như vậy.
"Hai người các ngươi có muốn lên lôi đài không? Nếu muốn thì đến trước Minh Kính mà kiểm tra."
"Tất nhiên, dù có lấy ngọc bài mà sau đó chọn không lên đài thì cũng không ai ép buộc."
"Thì ra là vậy."
Nghe thấy thế, Lý Quân liền sải bước đi thẳng tới trước một tấm ngọc kính đang dựng đứng phía trước.
Khi Lý Quân vừa đứng yên trước ngọc kính, một luồng ánh sáng lập tức bao phủ lấy cơ thể Lý Quân.
Ngay sau đó, trên mặt ngọc kính hiện lên một con số: 25.
Trong khoảnh khắc đó, hai mắt lão giả không khỏi trợn tròn, kinh ngạc thốt lên: "Chàng trai trẻ, mặc dù đại hội yêu cầu thế hệ trẻ mới được lên đài, nhưng ngươi ... cái này cũng trẻ quá mức rồi đấy."
Thực tế tại Tiểu Ngọc Kinh, dưới trăm tuổi đã được coi là người trẻ tuổi, nhưng những cường giả thực thụ tham gia thi đấu ít nhất cũng phải từ bảy mươi, tám mươi tuổi trở lên.
Mới hơn hai mươi tuổi, dù có tu luyện từ trong bụng mẹ thì tu vi có thể cao đến mức nào?
Lão giả lấy ra một tấm ngọc bài định đưa cho Lý Quân, nhưng khi thấy Lý Quân cầm lấy ngọc bài chuẩn bị rời đi, lão ta vẫn không nhịn được mà nói thêm: "Này tiểu tử, ngươi không định thật sự lên lôi đài luận đạo đấy chứ?"
"Trẻ ranh như ngươi, lông còn chưa mọc đủ, lên lôi đài chẳng phải là nộp mạng sao? Ta thấy ngươi tốt nhất nên để ngọc bài lại, đứng ngoài xem náo nhiệt là được rồi."
Lên google tìm kiếm từ khóa metruyen_hot để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!