MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCưng Chiều Đến NghiệnChương 1: Đóa hồng tàn trong cơn mưa

Cưng Chiều Đến Nghiện

Chương 1: Đóa hồng tàn trong cơn mưa

899 từ · ~5 phút đọc

Thành phố S vào tháng Sáu luôn đón những cơn mưa rào bất chợt. Giữa trung tâm quận 1, nơi những tòa nhà chọc trời dát kính phản chiếu ánh đèn neon xanh đỏ rực rỡ, người ta chỉ thấy một sự phồn hoa đến nghẹt thở. Nhưng ngay lúc này, đối với Tô Miên, vẻ lộng lẫy ấy lại giống như một bản án tử hình đầy mỉa mai.

Tô Miên đứng dưới mái hiên của một cửa hàng thời trang cao cấp đã đóng cửa từ lâu. Cô mặc chiếc váy hoa nhí nhạt màu đã sờn cũ, đôi vai gầy run lên bần bật theo từng đợt gió rít qua kẽ lá. Ba năm trước, cô là nhị tiểu thư của nhà họ Tô, là đóa hồng trắng được cưng chiều nhất giới thượng lưu Thành phố S. Ba năm sau, khi cha cô bị lừa gạt dẫn đến vỡ nợ, người mẹ lâm bệnh nặng đang nằm trong bệnh viện, đóa hồng ấy đã bị vùi dập hoàn toàn trong bùn lầy của sự nghèo đói.

"Mẹ, mẹ đợi con một chút... con sẽ tìm cách mà."

Tô Miên nhìn vào màn hình điện thoại đã nứt vỡ, dòng tin nhắn đòi nợ từ những kẻ cho vay nặng lãi hiện lên như những vết dao đâm vào tim cô. Số tiền phẫu thuật cho mẹ là một con số khổng lồ mà một sinh viên nghệ thuật vừa tốt nghiệp như cô có làm cả đời cũng không trả nổi. Những người bạn cũ, những kẻ từng săn đón cô trước đây, giờ đây chỉ cần nghe thấy tên cô là đã vội vã cúp máy.

Cô ngước nhìn về phía tòa tháp Thẩm Thị đang sừng sững giữa trời đêm, ngọn tháp cao nhất Thành phố S. Đó là nơi ở của người đàn ông quyền lực nhất thành phố này – Thẩm Quân Diễn. Cũng là người mà ba năm trước, cô đã kiên quyết từ hôn để đi du học, để lại anh giữa những lời nhạo báng của giới truyền thông về một cuộc hôn nhân bị chối bỏ. Cô biết, tìm đến anh lúc này không khác gì tự tìm đường chết, nhưng cô không còn lựa chọn nào khác.

Mưa mỗi lúc một nặng hạt hơn, trắng xóa cả một vùng trời. Tô Miên bước ra khỏi mái hiên, đôi giày búp bê đã thấm đẫm nước mưa khiến mỗi bước đi của cô trở nên nặng nề và đau buốt. Thành phố S về đêm thật lạnh. Những chiếc xe sang trọng lướt qua, vô tình tạt nước mưa lên người cô, nhưng không một ai dừng lại. Ở thành phố này, người ta chỉ sùng bái kẻ mạnh, không ai rỗi hơi đi thương hại một kẻ đã rớt đài.

Tô Miên đi bộ gần hai tiếng đồng hồ mới đến được chân đồi Tháp Bạc. Đây là khu vực riêng biệt của thành phố, nơi chỉ dành cho những gia tộc đứng đầu kim tự tháp. Ánh đèn đường vàng vọt soi bóng dáng nhỏ bé, đơn độc của cô trên con đường dốc dẫn lên biệt thự Thẩm gia. Toàn thân cô đã ướt sũng, mái tóc dài dính bết vào đôi gò má tái nhợt vì lạnh. Cơn sốt nhẹ bắt đầu âm ỉ khiến đầu óc cô quay cuồng, bước chân chao đảo.

Tô Miên bám tay vào cánh cổng sắt lạnh lẽo, hơi thở đứt quãng. Cô nhìn vào bên trong, nơi ánh đèn ấm áp từ những căn phòng sang trọng tỏa ra, cảm thấy mình như một kẻ tội đồ đang đứng trước cửa thiên đường đã đóng chặt.

"Làm ơn... tôi muốn gặp Thẩm tiên sinh..." Cô thều thào với người bảo vệ qua hệ thống liên lạc, nhưng chỉ nhận lại cái nhìn lạnh lùng qua camera và cái lắc đầu khinh bỉ. Với họ, hạng người như cô tìm đến đây mỗi ngày không thiếu.

Đúng lúc ấy, từ phía xa, hai ánh đèn pha cực mạnh xé toạc màn mưa đêm, chiếu thẳng về phía cô. Một chiếc xe Maybach màu đen đầy quyền lực đang chậm rãi tiến lại gần. Trái tim Tô Miên thắt lại, lồng ngực đau nhói. Cô biết, chủ nhân của chiếc xe này là ai.

Ba năm xa cách, nỗi sợ hãi và sự khao khát được cứu rỗi đan xen khiến đôi chân cô mềm nhũn. Tô Miên không tránh đường, cô đứng sững ở đó dưới làn nước xối xả, giống như một con thiêu thân liều mình lao vào ngọn lửa duy nhất còn sót lại. Chiếc xe phanh gấp, dừng lại chỉ cách cô chưa đầy một mét, hơi nóng từ động cơ hất vào mặt cô.

Tô Miên nhìn xuyên qua lớp kính xe đen mờ, dù không thấy rõ người bên trong, nhưng cô cảm nhận được một luồng áp lực vô hình, một ánh mắt sắc lạnh như dao cạo đang ghim chặt lấy mình. Sự áp chế quen thuộc ấy khiến cô nghẹt thở. Cô run rẩy, đôi đầu gối đập xuống nền nhựa đường buốt giá ngay giữa làn nước mưa, hai tay đan chặt trước ngực như một lời khẩn cầu cuối cùng.

Thành phố S đêm nay, cuối cùng cũng đã đưa cô trở về đúng vị trí mà cô nên thuộc về: quỳ dưới chân người đàn ông ấy.