Tiếng mưa rơi trên mui xe Maybach tạo nên những âm thanh trầm đục, khô khốc. Tô Miên quỳ đó, đầu cúi thấp, nước mưa chảy từ đỉnh đầu xuống cổ, thấm vào lớp áo mỏng khiến cô run rẩy không ngừng. Cô không dám ngẩng đầu, nhưng cô biết, người ngồi phía sau lớp kính đen kia đang nhìn mình. Một ánh mắt có thể khiến người ta đông cứng lại.
Cửa xe phía sau chậm rãi mở ra.
Một đôi giày da đen bóng loáng đặt xuống nền đường nước chảy lênh láng. Theo sau đó là đôi chân dài thẳng tắp trong chiếc quần tây phẳng phiu. Người đàn ông bước xuống, không cần che ô, mặc cho những hạt mưa bướng bỉnh vương lên bờ vai rộng lớn và mái tóc đen được chải chuốt tỉ mỉ.
Thẩm Quân Diễn đứng đó, cách cô chỉ vài bước chân. Anh không nói gì, chỉ im lặng nhìn đóa hồng từng rực rỡ nhất Thành phố S giờ đây đang lấm lem bùn đất, quỳ dưới chân mình như một kẻ tội đồ.
Sự im lặng này còn đáng sợ hơn cả một lời mắng chửi.
"Ngẩng đầu lên."
Giọng nói của anh trầm thấp, lạnh lẽo, mang theo một loại quyền uy khiến Tô Miên vô thức phục tùng. Cô từ từ ngẩng gương mặt nhợt nhạt, đẫm nước mắt và nước mưa lên. Trong bóng tối, đôi mắt của Thẩm Quân Diễn sâu thẳm như vực thẳm, chứa đựng cả sự căm phẫn lẫn một loại khao khát điên cuồng mà anh đang cố gắng che giấu.
"Thẩm... anh Thẩm..." Giọng cô bé xíu, lạc đi giữa tiếng mưa.
Thẩm Quân Diễn khẽ nhếch môi, nụ cười không chạm đến đáy mắt: "Tô tiểu thư cao ngạo ngày nào, sao bây giờ lại quỳ ở đây? Ba năm trước khi em bỏ rơi tôi, em có từng nghĩ mình sẽ có ngày này không?"
Tô Miên nghẹn ngào, cô muốn nắm lấy gấu quần của anh nhưng lại sợ bàn tay bẩn thỉu của mình làm dơ bộ đồ đắt tiền đó. Cô chỉ biết dập đầu: "Em sai rồi... Anh Thẩm, xin anh... cứu mẹ em. Chỉ cần anh cứu bà ấy, anh muốn em làm gì cũng được."
Thẩm Quân Diễn đột ngột cúi xuống, một tay bóp chặt lấy cằm cô, ép cô phải nhìn thẳng vào mình. Ngón tay anh lạnh buốt, nhưng hơi thở phả ra lại nóng hổi.
"Làm gì cũng được? Em có biết cái giá của việc cầu xin tôi là gì không?"
Tô Miên nhìn vào đôi mắt đỏ vằn của anh, tim cô đập loạn xạ. Cô gật đầu trong nước mắt: "Em biết."
Ánh mắt Thẩm Quân Diễn tối sầm lại. Anh nhìn chằm chằm vào bờ môi trắng bệch vì lạnh của cô, rồi bất ngờ buông tay ra. Anh không đẩy cô ra, mà lại vòng tay qua eo, nhấc bổng cơ thể nhỏ bé, lạnh ngắt của cô lên.
Tô Miên giật mình, theo bản năng bám chặt vào vai anh. Áo sơ mi của anh rất ấm, mùi hương gỗ tuyết tùng sạch sẽ bao vây lấy cô, tách biệt cô hoàn toàn khỏi cái lạnh lẽo của Thành phố S ngoài kia.
"Bẩn..." Cô thều thào, lo lắng nước mưa trên người mình làm hỏng chiếc áo thủ công của anh.
"Câm miệng." Anh gằn giọng, sải bước đi thẳng vào trong biệt thự.
Anh không đưa cô đến phòng khách, cũng không gọi người hầu. Thẩm Quân Diễn trực tiếp bế cô lên tầng hai, đá văng cánh cửa phòng ngủ chính của mình. Anh ném cô xuống chiếc giường rộng lớn được phủ ga lụa màu xám tro.
Tô Miên chưa kịp hoàn hồn thì bóng đen đã phủ xuống. Thẩm Quân Diễn đứng bên mép giường, thong thả tháo chiếc cà vạt, đôi mắt như một con thú săn mồi đang nhìn con mồi đã sập bẫy.
"Vào phòng tắm, tẩy sạch mùi nghèo nàn và nước bẩn trên người em đi." Anh ném cho cô một chiếc áo sơ mi trắng dự phòng, giọng nói khàn khàn đầy ám muội: "Sau đó bước ra đây. Tôi sẽ cho em biết, em phải trả giá bằng thứ gì."
Tô Miên ôm lấy chiếc áo, chạy trối chết vào phòng tắm. Khi cánh cửa khép lại, cô dựa lưng vào tường, hơi thở dồn dập. Cô biết, đêm nay sẽ là sự khởi đầu cho một sự "nghiện ngập" mà cô không thể nào thoát ra được.
Bên ngoài phòng khách, Thẩm Quân Diễn châm một điếu thuốc. Nhìn bóng dáng gầy gò của cô lấp ló sau cửa kính mờ của phòng tắm, đôi tay anh khẽ run lên.
Ba năm. Anh đã đợi ba năm để thấy cô quay về trong vòng tay mình, dù là bằng cách đau đớn nhất.