Trong phòng tắm, hơi nước nóng bốc lên mịt mù. Tô Miên đứng dưới vòi hoa sen, để làn nước ấm rửa trôi cái lạnh thấu xương của Thành phố S. Cô nhìn mình trong gương, đôi gò má vì hơi nóng mà ửng hồng, đôi mắt vẫn còn vương chút hơi nước. Cô run rẩy mặc vào chiếc áo sơ mi trắng của Thẩm Quân Diễn.
Chiếc áo quá rộng đối với thân hình mảnh mai của cô, vạt áo dài quá đùi, che đi những đường cong thanh xuân nhưng lại để lộ đôi chân trắng ngần, thon dài. Những chiếc cúc áo phía trên không thể cài hết, khiến xương quai xanh tinh tế thấp thoáng hiện ra. Tô Miên hít một hơi thật sâu, đôi bàn tay nhỏ bé nắm chặt gấu áo rồi chậm rãi bước ra ngoài.
Thẩm Quân Diễn đã đứng đợi sẵn ở đó. Anh đã tắm ở phòng bên cạnh, lúc này chỉ mặc một chiếc quần ngủ bằng lụa đen, nửa thân trên để trần, lộ ra những khối cơ bắp rắn chắc và vết sẹo mờ nơi ngực trái – dấu vết của một lần anh suýt mất mạng vì cứu cô ba năm trước.
Nghe tiếng động, anh quay đầu lại. Ánh mắt thâm trầm của Thẩm Quân Diễn quét qua người cô, dừng lại rất lâu ở đôi chân trần và vùng cổ trắng ngần kia. Họng anh khô khốc, yết hầu khẽ lên xuống.
"Lại đây." Anh nói, giọng khàn đặc.
Tô Miên run rẩy bước tới. Khi khoảng cách chỉ còn vài centimet, anh đột ngột đưa tay ra, kéo mạnh cô vào lòng. Sự va chạm giữa làn da ấm nóng của anh và sự mềm mại của cô khiến cả hai cùng run lên.
"Anh Thẩm... em..."
"Câm miệng, đừng gọi tôi bằng cái tên xa lạ đó." Thẩm Quân Diễn cúi xuống, vùi mặt vào hõm cổ cô, hít hà mùi hương sữa tắm quen thuộc pha lẫn mùi cơ thể của cô. "Tô Miên, em có biết ba năm qua tôi đã muốn phát điên vì em không?"
Vừa dứt lời, anh không cho cô cơ hội trả lời mà chiếm lấy đôi môi cô bằng một nụ hôn mãnh liệt. Đây không phải một nụ hôn dịu dàng, mà là một sự càn quét, một sự trừng phạt. Anh cắn nhẹ vào môi cô, ép cô phải mở miệng để anh tiến sâu hơn, tham lam hút lấy hết mật ngọt bên trong.
Tô Miên cảm thấy đầu óc mình quay cuồng. Cô không chống cự, ngược lại còn vô thức vòng tay ôm lấy cổ anh, đáp lại một cách vụng về. Sự chủ động này của cô giống như đổ thêm dầu vào lửa, khiến lý trí của Thẩm Quân Diễn hoàn toàn sụp đổ.
Anh bế thốc cô lên, đặt cô xuống giữa chiếc giường rộng lớn. Đèn ngủ được vặn xuống mức thấp nhất, tạo nên một không gian mờ ảo và nóng bỏng. Thẩm Quân Diễn nhanh chóng cởi bỏ những chiếc cúc áo sơ mi vướng víu. Khi làn da trắng nõn nà của cô phơi bày dưới ánh mắt của anh, anh nghe thấy tiếng tim mình đập liên hồi.
"Miên Miên, là em tự tìm đến tôi."
Bàn tay to lớn, thô ráp của anh bắt đầu chu du trên khắp cơ thể cô. Từ đôi vai nhỏ, xuống đến vùng eo thon gọn, và dừng lại ở nơi mềm mại nhất. Mỗi nơi anh đi qua như có một ngọn lửa bùng cháy. Tô Miên khẽ cong người, tiếng rên rỉ nhỏ vụn thoát ra khỏi môi: "Ưm... Thẩm... nhẹ một chút..."
Nhưng Thẩm Quân Diễn lúc này giống như một con thú đói lâu ngày tìm thấy con mồi ngon nhất. Anh cúi xuống, ngậm lấy nụ hồng đang run rẩy của cô, trêu chọc và mút mát. Cảm giác kích thích chưa từng có khiến Tô Miên cảm thấy như mình đang trôi dạt giữa đại dương xanh thẳm, chỉ có thể bám chặt lấy bờ vai rắn chắc của anh để không bị chìm nghỉm.
"Đau không?" Anh ngẩng đầu, nhìn cô bằng ánh mắt đỏ rực dục vọng nhưng vẫn chứa đầy sự chiếm hữu.
Tô Miên lắc đầu, gương mặt đẫm lệ vì khoái cảm: "Đừng... đừng bỏ rơi em một lần nữa."
Câu nói đó chính là liều thuốc độc mạnh nhất. Thẩm Quân Diễn không kìm nén nữa. Anh tách đôi chân thon dài của cô ra, chậm rãi nhưng kiên quyết tiến vào. Sự khít khao và ấm nóng của cô khiến anh thở hắt ra một hơi, sung sướng đến mức muốn nổ tung.
Căn phòng vốn tĩnh lặng nay chỉ còn tiếng thở dốc nồng nàn và tiếng va chạm cơ thể nhịp nhàng. Thẩm Quân Diễn hôn lên những giọt nước mắt của cô, thì thầm những lời yêu thương đầy tính độc chiếm. Anh muốn khảm cô vào tận xương tủy, muốn mỗi tấc da thịt của cô đều mang hơi thở của anh.
Sau một hồi quấn quýt, Thẩm Quân Diễn ôm chặt lấy cô, cùng cô rơi vào những cung bậc cao nhất của sự thỏa mãn. Tô Miên gục vào lồng ngực anh, hơi thở dồn dập, toàn thân mềm nhũn như nước.
Thẩm Quân Diễn kéo chăn che kín hai người, hôn nhẹ lên trán cô: "Ngủ đi, sáng mai thức dậy, mọi chuyện của nhà họ Tô sẽ được giải quyết. Nhưng đổi lại, em chính thức là người của Thẩm Quân Diễn."
Tô Miên nhắm mắt lại, trong lòng là một sự bình yên kỳ lạ. Cô biết mình đã rơi vào cái bẫy mang tên "cưng chiều" của anh, và cô... sẵn sàng nghiện nó cả đời.