Ánh nắng ban mai của Thành phố S len lỏi qua khe rèm cửa lụa, rọi những vệt sáng nhảy múa trên chiếc giường rộng lớn. Tô Miên khẽ cử động, cảm giác mệt mỏi và đau nhức từ thắt lưng truyền đến khiến cô khẽ rên rỉ. Cô định xoay người thì nhận ra một cánh tay rắn chắc đang ôm chặt lấy eo mình, kéo cô sát vào một lồng ngực ấm áp.
Tô Miên mở mắt, đập vào mắt cô là gương mặt ngủ say của Thẩm Quân Diễn. Khi không còn vẻ lạnh lùng, xa cách thường ngày, trông anh có phần nhu hòa hơn. Những sợi tóc đen rủ xuống trán, hàng mi dài rậm che đi đôi mắt sắc sảo.
Nhìn anh ở khoảng cách gần như thế này, ký ức về đêm qua bỗng chốc ùa về khiến mặt cô đỏ bừng. Sự cuồng nhiệt, những lời thì thầm đầy tính chiếm hữu... tất cả đều chân thực đến mức khiến tim cô đập loạn nhịp.
"Nhìn đủ chưa?"
Giọng nói trầm thấp, mang theo chút khàn đặc của buổi sáng vang lên. Thẩm Quân Diễn vẫn nhắm mắt, nhưng vòng tay lại siết chặt hơn, như muốn khảm cô vào người mình.
Tô Miên giật mình, vội vàng nhắm mắt lại giả vờ ngủ. Thẩm Quân Diễn bật cười nhẹ, một tiếng cười lồng lộng và tràn đầy sự sảng khoái mà đã lâu lắm rồi anh không có. Anh cúi xuống, hôn lên chóp mũi nhỏ xinh của cô rồi trêu chọc:
"Ngủ mà lông mi lại run thế này sao?"
Biết không thể trốn tránh, Tô Miên đành mở mắt ra, lí nhí chào: "Chào buổi sáng... anh Thẩm."
Thẩm Quân Diễn nhíu mày, anh đưa tay bóp nhẹ cằm cô, buộc cô phải nhìn vào mắt mình: "Đêm qua gọi tôi là gì? Quên rồi sao? Gọi lại xem nào."
Tô Miên cắn môi, gương mặt đỏ lựng như quả cà chua chín. Phải mất một lúc lâu, cô mới lấy hết can đảm gọi khẽ: "Quân Diễn..."
"Ngoan lắm." Thẩm Quân Diễn hài lòng, anh hôn nhẹ lên môi cô một cái như để thưởng. "Từ nay về sau, ở nhà chỉ được gọi tên tôi. Nghe rõ chưa?"
Tô Miên gật đầu. Cô cảm thấy người đàn ông này thực sự rất bá đạo, nhưng sự bá đạo này lại khiến cô có một cảm giác an toàn kỳ lạ.
"Vết thương ở chân em... anh gọi bác sĩ đến xem nhé?" Tô Miên lo lắng nhìn xuống đôi chân mình, hôm qua quỳ dưới mưa quá lâu, đầu gối cô đã bầm tím một mảng.
Thẩm Quân Diễn không trả lời, anh trực tiếp vén chăn lên. Nhìn thấy vết bầm tím trên làn da trắng sứ của cô, đôi mắt anh tối sầm lại. Anh không nói một lời nào, đứng dậy đi lấy một hộp thuốc mỡ.
Anh ngồi bên mép giường, cẩn thận bôi thuốc cho cô. Ngón tay thô ráp của anh khẽ lướt trên da thịt khiến cô thấy ngứa ngáy, nhưng cô không dám rút chân lại. Thẩm Quân Diễn vừa bôi thuốc vừa nói, giọng nói mang theo sự cảnh cáo:
"Tô Miên, em phải nhớ kỹ, cơ thể này từ đầu đến chân đều thuộc về tôi. Sau này không có sự cho phép của tôi, em không được phép làm mình bị thương, dù là một vết trầy xước nhỏ. Hiểu không?"
Tô Miên ngẩn người, rồi gật đầu thật mạnh. Cô biết anh không chỉ đang nói về vết thương, mà là đang tuyên bố chủ quyền.
"Lát nữa quản gia sẽ đưa em đi ăn sáng. Tôi có việc phải đến tập đoàn xử lý sớm. Việc của ba em, luật sư của tôi đã bắt đầu can thiệp rồi, chiều nay em có thể vào bệnh viện thăm mẹ."
Nghe đến đây, mắt Tô Miên sáng lên, cô kích động nắm lấy tay anh: "Thật sao? Cảm ơn anh, Quân Diễn!"
Nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của cô, trái tim lạnh giá của Thẩm Quân Diễn như được sưởi ấm. Anh xoa đầu cô, giọng nói có chút nuông chiều: "Cảm ơn suông vậy thôi sao?"
Tô Miên hiểu ý, cô chủ động nhổm người dậy, hôn nhẹ lên má anh.
Thẩm Quân Diễn không thỏa mãn với cái hôn phớt qua đó, anh giữ lấy gáy cô, trao cho cô một nụ hôn sâu kiểu Pháp đến khi cô gần như hết hơi mới buông ra.
"Ở nhà ngoan ngoãn đợi tôi về."
Nói rồi, anh đứng dậy đi vào phòng thay đồ. Nhìn bóng lưng cao lớn, vững chãi của anh, Tô Miên cảm thấy cuộc đời mình như vừa lật sang một trang mới. Thành phố S ngoài kia vẫn ồn ào, náo nhiệt, nhưng ở trong căn phòng này, cô biết mình đã tìm được một bến đỗ, dù cái giá phải trả là sự tự do của chính mình.