MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCưng Chiều Đến NghiệnChương 5: Sự che chở công khai

Cưng Chiều Đến Nghiện

Chương 5: Sự che chở công khai

795 từ · ~4 phút đọc

Chiếc xe Rolls-Royce đen sang trọng dừng lại trước cổng bệnh viện lớn nhất Thành phố S. Tô Miên ngồi ở ghế sau, nhìn bộ quần áo hàng hiệu đắt tiền trên người mình mà vẫn thấy có chút không quen. Chỉ sau một đêm, từ một kẻ bị cả thành phố quay lưng, cô lại xuất hiện với tư cách là người mà Thẩm Quân Diễn hết lòng bảo vệ.

"Tô tiểu thư, mời xuống xe. Thẩm tiên sinh dặn chúng tôi phải hộ tống cô cẩn thận."

Tài xế cung kính mở cửa xe. Đi cùng cô còn có hai người đàn ông mặc vest đen, dáng vẻ nghiêm nghị. Tô Miên khẽ hít một hơi thật sâu, gật đầu nhẹ rồi bước xuống.

Vừa bước vào sảnh bệnh viện, cô đã bắt gặp vài gương mặt quen thuộc. Đó là nhóm tiểu thư trước đây từng chơi thân với cô, nhưng khi nhà họ Tô sụp đổ, họ lại là những người mỉa mai cô cay nghiệt nhất.

"Ơ kìa, chẳng phải là Tô Miên sao?" Một cô gái tên Lâm tiểu thư lên tiếng, giọng đầy châm chọc. "Nghe nói cậu phải đi bán nhà, bán xe để trả nợ mà, sao hôm nay lại diện đồ hiệu, đi xe sang thế này? Hay là... mới tìm được 'mối' nào?"

Cả nhóm cười rộ lên, ánh mắt nhìn cô đầy khinh bỉ. Nếu là ngày hôm qua, có lẽ Tô Miên sẽ cúi đầu bước nhanh đi, nhưng hôm nay, bàn tay cô đang nắm chặt chiếc túi xách mà Thẩm Quân Diễn đích thân chọn.

"Tôi đến thăm mẹ, không có thời gian nói chuyện phiếm." Tô Miên bình tĩnh đáp.

"Chảnh nhỉ? Để xem cái loại 'hàng hết đát' như cậu thì giữ chân được đại gia bao lâu." Lâm tiểu thư định tiến tới đẩy vai cô, nhưng ngay lập tức, hai người vệ sĩ phía sau đã bước lên một bước, chắn trước mặt Tô Miên với ánh mắt sắc lẹm.

"Làm phiền tránh đường. Nếu đụng chạm đến người của Thẩm tiên sinh, các vị sẽ không chịu nổi hậu quả đâu."

Nghe thấy ba chữ "Thẩm tiên sinh", nụ cười trên mặt nhóm tiểu thư bỗng chốc đông cứng lại. Ở Thành phố S này, chỉ có một người được gọi là Thẩm tiên sinh với thái độ sùng bái như vậy.

"Thẩm... Thẩm Quân Diễn? Không thể nào!" Lâm tiểu thư lắp bắp, gương mặt tái mét.

Tô Miên không nhìn họ thêm một lần nào, cô đi thẳng vào thang máy dưới sự bảo vệ tuyệt đối. Khi cánh cửa khép lại, cô mới thở phào một cái. Cảm giác có người đứng sau chống lưng... thật sự rất khác.

Trong phòng bệnh đặc biệt, mẹ cô đang ngủ say. Nhìn thấy máy móc và dịch vụ chăm sóc tốt nhất đã được sắp xếp sẵn, hốc mắt Tô Miên đỏ hoe. Cô biết, nếu không có Thẩm Quân Diễn, mẹ cô có lẽ đã không qua khỏi đêm qua.

Đang ngồi bên giường mẹ, điện thoại của cô bỗng rung lên. Màn hình hiện lên hai chữ: "Quân Diễn".

"Alo..." Cô bắt máy, giọng nói vô thức trở nên mềm mại.

"Đang ở đâu?" Đầu dây bên kia truyền đến giọng trầm ấm của anh, xen lẫn tiếng sột soạt của giấy tờ. Anh đang làm việc, nhưng vẫn dành thời gian để kiểm tra cô.

"Em đang ở viện với mẹ. Mọi thứ đều rất tốt, cảm ơn anh."

"Ngoan. Thăm mẹ xong thì đi ăn trưa, tôi đã đặt chỗ ở nhà hàng gần đó cho em. Đừng có tiết kiệm, cũng đừng để mình bị đói." Thẩm Quân Diễn dừng lại một chút, giọng nói bỗng trở nên bá đạo hơn: "Mấy con ruồi nhặng lúc nãy ở sảnh, em không cần bận tâm. Tôi sẽ xử lý bọn họ."

Tô Miên giật mình: "Anh... anh biết chuyện lúc nãy sao?"

"Ở Thành phố S này, không có gì về em mà tôi không biết." Thẩm Quân Diễn hừ nhẹ một tiếng. "Tôi không cho phép bất cứ ai bắt nạt người phụ nữ của mình. Chiều nay tôi sẽ đón em sớm."

Tô Miên cúp máy, tim vẫn còn đập nhanh. Sự kiểm soát của anh đôi khi khiến cô thấy nghẹt thở, nhưng hơn hết, cô cảm nhận được một sự cưng chiều mà anh dành cho cô. Anh đang dùng cách thức của mình để tuyên bố với cả Thành phố S rằng: Tô Miên đã trở lại, và cô ấy là của anh.

Bên ngoài cửa sổ bệnh viện, mưa đã tạnh, ánh nắng rực rỡ bắt đầu bao phủ lấy thành phố. Tô Miên khẽ mỉm cười, lần đầu tiên sau ba năm, cô cảm thấy tương lai không còn là một màu xám xịt.