Bước ra khỏi cổng bệnh viện, Tô Miên vừa định gọi cho tài xế thì một chiếc xe thể thao màu xanh nổi bật bất ngờ trờ tới, chắn ngay trước mặt cô. Bước xuống xe là một chàng trai trẻ tuổi, ăn mặc sành điệu, gương mặt mang nét hào hoa phong nhã.
Đó là Lục Thiếu – một người bạn cũ từng theo đuổi Tô Miên ráo riết hồi cô còn là thiên kim tiểu thư.
"Miên Miên! Đúng là em rồi!" Lục Thiếu reo lên, ánh mắt đầy vẻ ngạc nhiên và si mê. "Anh nghe nói nhà em gặp chuyện, đã tìm em khắp nơi. Em đi đâu mà bây giờ mới xuất hiện?"
Tô Miên lùi lại một bước, giữ khoảng cách lịch sự: "Cảm ơn Lục thiếu đã quan tâm, tôi hiện tại vẫn ổn."
Lục Thiếu không nhận ra vẻ xa cách của cô, anh ta tiến lên định nắm lấy tay cô: "Ổn sao được? Nhìn em gầy đi nhiều thế này. Đi, anh đưa em đi ăn trưa, chúng ta tìm cách giải quyết nợ nần cho nhà em."
"Tôi..."
"Cô ấy không cần anh lo."
Một giọng nói lạnh thấu xương vang lên phía sau. Tô Miên chưa kịp phản ứng đã thấy một cánh tay dài vòng qua eo mình, kéo mạnh cô vào lồng ngực vững chãi. Mùi hương gỗ tuyết tùng quen thuộc khiến cô ngay lập tức nhận ra đó là ai.
Thẩm Quân Diễn đứng đó, gương mặt âm trầm như mây đen kéo đến trước cơn bão. Ánh mắt anh nhìn Lục Thiếu giống như đang nhìn một vật chết.
Lục Thiếu vừa thấy Thẩm Quân Diễn thì khựng lại, nụ cười trên môi tắt ngấm: "Thẩm... Thẩm tổng? Hai người..."
"Cút." Thẩm Quân Diễn chỉ thốt ra một chữ duy nhất, không thèm để người đối diện vào mắt.
Anh không đợi Lục Thiếu phản ứng, trực tiếp kéo Tô Miên vào chiếc xe Maybach đã chờ sẵn. Vừa vào trong xe, không khí lập tức trở nên đặc quánh. Thẩm Quân Diễn không nói câu nào, anh ra lệnh cho tài xế hạ tấm kính ngăn cách giữa ghế trước và ghế sau xuống.
Tô Miên ngồi bên cạnh, cảm thấy lạnh sống lưng. Cô khẽ nắm lấy tay áo anh, giọng run run: "Quân Diễn, anh ta chỉ là bạn cũ thôi..."
"Bạn cũ?" Thẩm Quân Diễn quay sang, ánh mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào cô. "Bạn cũ mà định nắm tay em? Bạn cũ mà nhìn em với ánh mắt muốn ăn tươi nuốt sống như thế?"
"Em không có ý gì với anh ta cả..."
"Tôi không cần biết em có ý gì hay không, nhưng nhìn thấy kẻ khác chạm vào em, tôi chỉ muốn bẻ gãy tay hắn." Thẩm Quân Diễn gằn giọng. Anh đột ngột đè cô xuống ghế sau của xe.
Chiếc xe vẫn đang chuyển bánh êm ái trên đường phố Thành phố S, nhưng bên trong là một thế giới hoàn toàn khác. Thẩm Quân Diễn áp sát môi mình vào cổ cô, cắn mạnh một cái như muốn để lại dấu ấn của riêng mình.
"Á..." Tô Miên khẽ kêu lên, đau đớn xen lẫn một cảm giác tê dại.
Bàn tay to lớn của anh luồn vào dưới lớp váy, vuốt ve làn da mịn màng ở đùi trong của cô. Sự chiếm hữu điên cuồng của anh khiến Tô Miên vừa sợ hãi vừa cảm thấy một loại khoái cảm lạ lùng.
"Em là của tôi, Tô Miên. Đừng để bất cứ ai khác có ý định chạm vào em, nếu không tôi không chắc mình sẽ làm ra chuyện gì đâu."
Anh thô bạo hôn lên môi cô, nụ hôn mang đậm vị ghen tuông và trừng phạt. Tay anh bắt đầu trêu chọc những điểm nhạy cảm trên cơ thể cô qua lớp vải mỏng. Tô Miên bị anh ép đến mức hơi thở dồn dập, đôi mắt phủ một lớp sương mờ. Cô vô thức bám chặt lấy vai anh, tiếng rên rỉ nhỏ vụn tràn ra khỏi kẽ răng: "Quân Diễn... đừng ở đây... tài xế..."
"Hắn không nghe thấy gì đâu." Thẩm Quân Diễn thấp giọng nói, bàn tay đã luồn vào bên trong nội y của cô, bắt đầu những cử động khiến cô tê dại.
Dù không đi đến bước cuối cùng vì đang ở trên xe, nhưng sự kích thích này đủ để khiến Tô Miên mềm nhũn như nước. Thẩm Quân Diễn nhìn cô nằm dưới thân mình, đôi môi sưng đỏ, đôi mắt đẫm lệ, lúc này anh mới dịu đi đôi chút. Anh hôn lên những giọt mồ hôi trên trán cô, hơi thở vẫn còn nồng nặc mùi dục vọng.
"Ngoan, chỉ có tôi mới được thấy bộ dạng này của em."
Anh kéo lại quần áo cho cô, ôm cô vào lòng một cách trân trọng như thể cô là báu vật quý giá nhất. Chiếc xe rẽ vào một nhà hàng sang trọng, nhưng tâm trí của Tô Miên vẫn còn vương lại sự cuồng nhiệt vừa rồi. Cô nhận ra, sự "cưng chiều" của người đàn ông này luôn đi kèm với một sự độc chiếm vô cùng đáng sợ.