MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCưng Chiều Đến NghiệnChương 7: Nuôi hư đóa hồng nhỏ

Cưng Chiều Đến Nghiện

Chương 7: Nuôi hư đóa hồng nhỏ

750 từ · ~4 phút đọc

Sau màn "trừng phạt" nhẹ nhàng trên xe, Thẩm Quân Diễn đưa Tô Miên đến một nhà hàng Pháp tọa lạc trên tầng cao nhất của một tòa nhà trung tâm. Nơi đây có tầm nhìn bao quát toàn bộ vẻ xa hoa của Thành phố S. Không gian yên tĩnh, chỉ có tiếng nhạc không lời du dương và mùi hương hoa hồng tươi mới được bày trí trên bàn.

Tô Miên ngồi đối diện với anh, đôi môi vẫn còn hơi sưng đỏ, đôi mắt cúi thấp không dám nhìn thẳng. Thẩm Quân Diễn lúc này đã khôi phục vẻ điềm tĩnh, anh thong thả cắt miếng bít tết rồi đặt vào đĩa của cô.

"Ăn đi, em gầy quá, cầm không chắc tay."

Câu nói mang theo ý vị thâm sâu khiến Tô Miên đỏ mặt, cô lí nhí đáp: "Em ăn mà..."

Đợi cô dùng bữa được một lúc, Thẩm Quân Diễn bất ngờ lấy từ trong túi áo ra một tấm thẻ màu đen bóng loáng, đặt nhẹ lên bàn rồi đẩy về phía cô.

"Cái này cho em."

Tô Miên ngẩn người, cô nhìn tấm thẻ đen quyền lực – thứ mà trước đây khi còn là thiên kim nhà họ Tô cô cũng chưa từng sở hữu: "Cái này... em không thể nhận. Anh đã giúp viện phí cho mẹ em rồi, em không cần tiền nữa."

Thẩm Quân Diễn nhíu mày, ánh mắt hiện lên vẻ không hài lòng: "Tiền viện phí là tôi cứu mẹ vợ tương lai. Còn tấm thẻ này là để em tiêu xài. Tô Miên, tôi đã nói rồi, em là người của tôi. Người của Thẩm Quân Diễn mà ra đường ăn mặc sờn cũ, dùng điện thoại nứt vỡ, em muốn người ta cười vào mặt tôi sao?"

"Nhưng..."

"Không nhưng nhị gì cả." Anh cắt ngang lời cô, giọng nói bá đạo không cho phép khước từ. "Mật khẩu là sinh nhật của em. Mỗi ngày tôi yêu cầu em phải tiêu ít nhất một con số nhất định. Nếu em tiêu không hết, tôi sẽ tìm cách khác để 'phạt' em trên giường."

Tô Miên nghe đến chữ "phạt" thì rùng mình, cô biết anh nói là làm. Cô run rẩy cầm lấy tấm thẻ, cảm thấy nó nặng trĩu.

"Em không biết phải mua gì cả..." Cô thành thật thú nhận.

Thẩm Quân Diễn nhìn bộ dạng ngây ngô của cô, trái tim sắt đá bỗng mềm đi một góc. Anh vươn tay xoa đầu cô, giọng điệu dịu dàng hơn: "Mua quần áo, mỹ phẩm, hoặc bất cứ thứ gì em thích. Nếu không biết mua gì, chiều nay tôi sẽ bảo thư ký đưa em đến trung tâm thương mại. Những kẻ từng khinh rẻ em, em cứ việc dùng tiền của tôi mà tát vào mặt bọn họ. Hiểu chưa?"

Tô Miên nhìn anh, trong lòng trào dâng một cảm giác phức tạp. Anh đang dùng sự giàu sang của mình để đắp lại sự tự tin đã vỡ nát của cô. Anh muốn cô quay lại là một Tô Miên cao ngạo, rạng rỡ như ngày nào, nhưng lần này là dưới đôi cánh của anh.

"Quân Diễn, anh tốt với em như vậy... em sợ mình sẽ nghiện mất."

Thẩm Quân Diễn khẽ nhếch môi, ánh mắt thâm tình nhìn cô sâu sắc: "Tôi chính là muốn em nghiện. Nghiện tiền của tôi, nghiện sự che chở của tôi, và quan trọng nhất..."

Anh dừng lại, nghiêng người về phía trước, hơi thở nóng hổi phả sát tai cô: "... nghiện cơ thể của tôi. Như vậy, em mới không bao giờ nghĩ đến chuyện rời xa tôi một lần nữa."

Bữa trưa kết thúc trong sự ngọt ngào đến nghẹt thở. Tô Miên nhận ra, Thẩm Quân Diễn không chỉ muốn chiếm hữu thể xác cô, mà anh đang từng bước xâm chiếm cả cuộc sống, tâm trí và mọi thói quen của cô. Anh đang nuôi hư cô, để cô trở thành một đóa hồng chỉ có thể nở rộ trong lồng kính của riêng anh.

Khi rời khỏi nhà hàng, Thẩm Quân Diễn không về công ty ngay mà đưa cô đến một cửa hàng điện thoại. Anh trực tiếp chọn cho cô chiếc đời mới nhất, tự tay lắp sim và lưu số mình vào mục ưu tiên đầu tiên với tên danh bạ: "Chồng".

Nhìn chữ "Chồng" hiện trên màn hình, tim Tô Miên đập lệch một nhịp. Sự cưng chiều này, thật sự khiến người ta dễ dàng chìm đắm.