MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCưng Chiều Đến NghiệnChương 8: Chỗ dựa vững chãi

Cưng Chiều Đến Nghiện

Chương 8: Chỗ dựa vững chãi

787 từ · ~4 phút đọc

Sau khi rời khỏi cửa hàng điện thoại, Thẩm Quân Diễn có một cuộc họp khẩn nên đã sai tài xế đưa Tô Miên đi mua sắm thêm một chút. Thế nhưng, khi xe vừa đi ngang qua một khu phố cũ ở ngoại ô Thành phố S, Tô Miên bỗng nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc đang bị mấy gã đàn ông bặm trợn vây quanh.

"Dừng xe! Làm ơn dừng xe!" Tô Miên hốt hoảng kêu lên.

Đó là ba cô – ông Tô. Người đàn ông từng phong độ ngày nào giờ đây tóc đã bạc trắng, mặc bộ quần áo nhăn nhúm, đang chắp tay cầu xin nhóm đòi nợ thuê.

"Tôi xin các ông, cho tôi thêm vài ngày nữa... tôi sẽ có tiền mà!" Ông Tô run rẩy nói.

"Vài ngày? Ông nói câu này cả tháng nay rồi! Hôm nay không có tiền thì đừng trách bọn tao độc ác!" Một gã to con giơ tay định đấm vào mặt ông.

Tô Miên không suy nghĩ gì nhiều, cô lao xuống xe, chắn trước mặt ba mình: "Dừng tay lại! Đừng đánh ba tôi!"

Lũ người kia khựng lại, nhìn thấy Tô Miên xinh đẹp thì lộ vẻ cợt nhả: "Ồ, con gái ông Tô đây sao? Nếu không có tiền, để con gái ông đi theo bọn tôi vài đêm cũng được đấy nhỉ?"

Ông Tô nhìn thấy con gái thì vừa mừng vừa lo, ông đẩy cô ra: "Miên Miên, con chạy đi! Đừng quản ba!"

"Ồ, muốn chạy sao? Không dễ thế đâu!" Gã cầm đầu định túm lấy tay Tô Miên thì "Rắc" một tiếng.

Cánh tay gã bị một bàn tay to lớn bóp chặt, tiếng xương gãy giòn giã khiến gã la lên đau đớn. Thẩm Quân Diễn xuất hiện từ lúc nào, gương mặt anh lạnh lùng như băng đá, đôi mắt tóe lửa nhìn lũ người trước mặt. Hóa ra, vì không yên tâm nên anh đã để xe mình chạy ngay phía sau xe cô.

"Mày là thằng nào? Dám xen vào chuyện của anh em tao?" Gã cầm đầu hét lên.

Thư ký của Thẩm Quân Diễn từ phía sau bước lên, ném một xấp danh thiếp vào mặt chúng, giọng đanh thép: "Mở mắt ra mà nhìn, đây là Thẩm tổng của tập đoàn Thẩm Thị. Các người muốn vào tù ngồi hay muốn biến mất khỏi Thành phố S ngay lập tức?"

Nghe đến danh tiếng của Thẩm Quân Diễn, lũ đòi nợ thuê mặt cắt không còn giọt máu. Chúng lắp bắp xin lỗi rồi chạy trối chết như gặp quỷ.

Không gian trở nên tĩnh lặng. Thẩm Quân Diễn quay sang nhìn Tô Miên đang run rẩy, rồi nhìn sang ông Tô đang bàng hoàng. Anh không nói lời mỉa mai nào, chỉ chậm rãi cởi áo khoác vest, choàng lên vai cô.

"Tôi đã nói là em cứ ở nhà ngoan ngoãn cơ mà." Giọng anh tuy trách móc nhưng lại tràn đầy sự xót xa.

Tô Miên nghẹn ngào, cô nhìn ba mình rồi nhìn anh: "Quân Diễn... ba em..."

Thẩm Quân Diễn nhìn ông Tô, gật đầu chào một cách lịch sự nhưng vẫn giữ đúng phong thái của kẻ bề trên: "Bác trai, những khoản nợ của bác, tôi đã cho người mua lại toàn bộ. Từ nay bác không cần phải trốn tránh nữa. Tôi đã sắp xếp một căn hộ an toàn cho bác ở gần bệnh viện để tiện chăm sóc bác gái."

Ông Tô bàng hoàng, ông nhìn con gái mình rồi nhìn người đàn ông trẻ tuổi đầy uy lực trước mặt, rơm rớm nước mắt: "Thẩm tổng... cậu là..."

"Con rể của bác." Thẩm Quân Diễn khẳng định chắc nịch, bàn tay siết chặt lấy vai Tô Miên.

Tô Miên ngước lên nhìn anh, trái tim cô hoàn toàn tan chảy. Người đàn ông này, dù miệng nói những lời bá đạo, dù luôn ép buộc cô, nhưng lại là người duy nhất sẵn sàng đứng ra che chắn cho cả thế giới sụp đổ sau lưng cô.

"Về nhà thôi." Anh nói nhỏ vào tai cô.

Trên đường về biệt thự, Tô Miên tựa đầu vào vai anh, đôi tay nhỏ bé lồng vào bàn tay to lớn của anh. Cô khẽ nói: "Cảm ơn anh, Quân Diễn. Em thực sự không biết phải lấy gì để trả ơn anh nữa."

Thẩm Quân Diễn nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm đầy dục vọng và cả sự nuông chiều: "Tôi đã nói rồi, tôi chỉ cần em. Tối nay, hãy 'trả ơn' cho tôi thật tốt."

Tô Miên đỏ mặt, nhưng lần này cô không còn cảm thấy sợ hãi. Cô biết, mình đã thực sự thuộc về người đàn ông này, cả thể xác lẫn linh hồn.