Sau khi giải quyết xong chuyện của ba, Thẩm Quân Diễn đưa Tô Miên trở về biệt thự. Suốt quãng đường đi, anh không nói nhiều, chỉ im lặng nắm chặt tay cô. Sự im lặng của anh lúc này không còn làm cô thấy nghẹt thở nữa, mà ngược lại, nó giống như một sự che chở vững chãi.
Vừa vào đến phòng ngủ, Thẩm Quân Diễn nới lỏng cà vạt, định đi vào phòng làm việc để xử lý nốt số tài liệu còn dở dang. Thế nhưng, khi anh vừa quay lưng, một đôi tay nhỏ bé đã vòng qua từ phía sau, ôm chặt lấy thắt lưng anh.
Cơ thể Thẩm Quân Diễn cứng đờ. Đây là lần đầu tiên cô chủ động ôm anh kể từ khi trở về.
"Cảm ơn anh... vì tất cả." Giọng Tô Miên nghẹn ngào, áp mặt vào tấm lưng rộng lớn của anh. "Nếu không có anh, em thực sự không biết phải làm sao."
Thẩm Quân Diễn xoay người lại, nhìn đóa hồng nhỏ trong lòng mình đang rơm rớm nước mắt. Trái tim sắt đá của anh mềm nhũn. Anh nâng cằm cô lên, giọng nói khàn đặc: "Tôi không cần lời cảm ơn suông. Em biết tôi muốn gì mà."
Tô Miên nhìn vào đôi mắt sâu thẳm đang rực cháy dục vọng của anh, cô không trốn tránh nữa. Cô kiễng chân, chủ động đặt một nụ hôn nhẹ lên môi anh. Nụ hôn run rẩy nhưng đầy chân thành ấy giống như một mồi lửa, thiêu trụi hoàn toàn chút lý trí cuối cùng của Thẩm Quân Diễn.
Anh bế bổng cô lên, sải bước về phía chiếc giường rộng lớn. Ánh đèn ngủ màu vàng nhạt hắt lên làn da trắng nõn nà của cô, tạo nên một khung cảnh vô cùng tình tứ.
Thẩm Quân Diễn cúi xuống, hôn ngấu nghiến đôi môi cô. Lần này, Tô Miên không còn co rụt lại, cô chủ động vòng tay qua cổ anh, vụng về đáp lại. Cảm giác được cô chấp nhận khiến Thẩm Quân Diễn phát điên vì sung sướng.
Anh nhanh chóng trút bỏ lớp quần áo trên người cả hai. Dưới ánh đèn mờ ảo, cơ thể hai người quấn quýt lấy nhau không rời. Thẩm Quân Diễn hôn lên từng tấc da thịt của cô, từ đôi vai gầy, xương quai xanh tinh tế đến nơi mềm mại nhất. Mỗi nụ hôn của anh đều chứa đựng sự nâng niu và khát khao độc chiếm mãnh liệt.
"Miên Miên, gọi tên tôi..." Anh thì thầm bên tai cô, hơi thở nóng hổi khiến cô run rẩy.
"Quân Diễn... Quân Diễn..." Tô Miên nức nở gọi tên anh, đôi mắt phủ một lớp sương mờ của khoái cảm.
Bàn tay anh vuốt ve khắp cơ thể cô, khơi dậy những cảm xúc mãnh liệt nhất mà trước đây cô chưa từng biết đến. Khi anh chậm rãi tiến vào, Tô Miên khẽ cong người, bám chặt lấy vai anh. Sự ấm nóng và khít khao khiến cả hai cùng thở hắt ra một hơi thỏa mãn.
Anh bắt đầu di chuyển, ban đầu là những cái thúc nhẹ nhàng, sau đó dần trở nên mãnh liệt và dồn dập hơn. Tô Miên giống như một chiếc thuyền nhỏ giữa biển khơi, chỉ có thể nương theo từng nhịp điệu của anh. Tiếng rên rỉ ngọt ngào của cô hòa cùng tiếng thở dốc nồng nàn của anh, tạo nên một bản nhạc đầy mê hoặc trong đêm tối Thành phố S.
"Em là của tôi... chỉ mình tôi thôi." Thẩm Quân Diễn gầm nhẹ, anh hôn lên những giọt mồ hôi trên trán cô, động tác càng lúc càng mạnh mẽ như muốn khảm cô vào tận xương tủy.
Sự chủ động và hợp tác của Tô Miên khiến cuộc yêu đêm nay kéo dài hơn hẳn mọi khi. Cho đến khi cả hai cùng đạt đến đỉnh điểm của sự sung sướng, Thẩm Quân Diễn mới ôm chặt lấy cô, cùng nhau chìm vào những cung bậc cảm xúc cao nhất.
Sau khi tàn cuộc, anh không buông cô ra mà vẫn ôm cô vào lòng, kéo chăn che kín cả hai. Thẩm Quân Diễn hôn nhẹ lên mái tóc đẫm mồ hôi của cô, giọng nói tràn đầy sự nuông chiều: "Mệt không?"
Tô Miên gật đầu nhẹ, rúc sâu vào lồng ngực anh như một chú mèo nhỏ. "Ngủ thôi, em mệt rồi."
Thẩm Quân Diễn mỉm cười, một nụ cười ấm áp hiếm thấy. Anh biết, kể từ đêm nay, đóa hồng này đã thực sự thuộc về anh, không phải vì nợ nần, mà là vì cô đã thực sự rung động.