MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCưng Chiều Đến NghiệnChương 10: Sự nuông chiều ở văn phòng

Cưng Chiều Đến Nghiện

Chương 10: Sự nuông chiều ở văn phòng

889 từ · ~5 phút đọc

Sáng sớm hôm sau tại Thành phố S, những tia nắng vàng rực rỡ bắt đầu xuyên qua lớp rèm cửa mỏng, rọi lên ga giường lộn xộn. Tô Miên tỉnh dậy với cảm giác cơ thể rã rời, thắt lưng mỏi nhừ như vừa bị một cỗ xe lớn nghiền qua. Cô khẽ động đậy, ngay lập tức hơi ấm từ phía sau áp sát tới, một vòng tay rắn chắc siết nhẹ lấy eo cô.

"Tỉnh rồi sao?" Giọng Thẩm Quân Diễn ngái ngủ, trầm thấp và khàn đặc bên tai cô.

Tô Miên đỏ mặt, rúc đầu sâu vào gối, lí nhí đáp: "Anh... sao anh chưa đi làm?"

Thẩm Quân Diễn khẽ cười, nụ hôn buổi sáng rơi nhẹ trên bờ vai trần của cô. "Đợi em dậy để đưa em đi cùng. Từ nay về sau, em đi đâu cũng phải ở trong tầm mắt của tôi."

Dù Tô Miên có phản kháng thế nào, Thẩm Quân Diễn vẫn kiên quyết bắt cô phải đến tập đoàn Thẩm Thị. Anh đích thân chọn cho cô một chiếc váy lụa màu trắng thanh khiết, che đi những dấu vết đỏ hồng mà anh đã để lại trên làn da cô đêm qua.

Chiếc xe Rolls-Royce dừng lại trước sảnh lớn của tập đoàn. Khác với sự lo lắng của Tô Miên, Thẩm Quân Diễn thản nhiên nắm chặt tay cô, dắt cô đi qua hàng trăm ánh mắt kinh ngạc của nhân viên. Đây là lần đầu tiên "vị vua" của Thành phố S công khai dắt một người phụ nữ vào nơi làm việc.

Vừa vào đến văn phòng chủ tịch rộng lớn, Thẩm Quân Diễn đã ấn cô ngồi xuống chiếc ghế da êm ái của mình, còn anh thì đứng phía sau, chống hai tay lên thành ghế, bao bọc lấy cô vào lòng.

"Trong lúc tôi họp, em ngồi đây vẽ tranh hoặc xem phim. Muốn gì cứ bảo thư ký, hoặc... trực tiếp gọi tôi vào." Anh nói, ánh mắt thâm trầm lướt qua đôi môi hơi sưng của cô.

"Em ngồi ở đây sẽ làm anh xao nhãng mất." Tô Miên ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt trà trong veo.

Thẩm Quân Diễn cúi xuống, hôn lên trán cô một cái thật sâu: "Em ở đây tôi mới có tâm trí làm việc. Ngoan, nghe lời."

Đúng lúc đó, tiếng gõ cửa vang lên. Thư ký bước vào báo cáo về cuộc họp khẩn, đồng thời thông báo có Diệp tiểu thư – con gái của một đối tác lớn đang đợi gặp. Thẩm Quân Diễn nhíu mày, sự lạnh lùng thường ngày quay trở lại.

Anh quay sang dặn dò Tô Miên: "Tôi đi họp một lát, sẽ về ngay với em."

Khoảng nửa tiếng sau, khi Tô Miên đang tập trung phác thảo những nét vẽ trên máy tính bảng, cửa phòng làm việc đột ngột bị đẩy ra mà không có tiếng gõ. Diệp tiểu thư bước vào với vẻ mặt kiêu kỳ, nhưng khi thấy Tô Miên đang ngồi trên chiếc ghế chủ tịch của Thẩm Quân Diễn, gương mặt cô ta lập tức biến sắc.

"Cô là ai? Tại sao lại ngồi ở chỗ của Quân Diễn?" Diệp tiểu thư gằn giọng, ánh mắt đầy sự khinh miệt.

Tô Miên bình tĩnh đứng dậy, đối diện với người phụ nữ lạ mặt: "Tôi là người của Thẩm tiên sinh. Cô có việc gì cần nhắn lại không?"

"Người của anh ấy?" Diệp tiểu thư cười lạnh, tiến lại gần định giơ tay tát Tô Miên. "Cái loại đàn bà tìm cách trèo cao như cô tôi gặp nhiều rồi. Để tôi dạy cho cô biết vị trí của mình!"

Cánh tay của cô ta chưa kịp hạ xuống đã bị một lực đạo cực mạnh chặn đứng giữa không trung. Thẩm Quân Diễn đã kết thúc cuộc họp sớm vì không yên tâm về cô vợ nhỏ. Gương mặt anh lúc này lạnh thấu xương, đôi mắt nhìn Diệp tiểu thư như nhìn một vật chết.

"Bàn tay nào của cô định chạm vào cô ấy?" Giọng anh trầm thấp nhưng chứa đựng sự đe dọa cực lớn.

Diệp tiểu thư hoảng sợ, lắp bắp: "Quân Diễn... cô ta... cô ta chỉ là kẻ hám tiền..."

"Cút!" Thẩm Quân Diễn hất mạnh tay cô ta ra, giọng gầm nhẹ: "Hủy bỏ toàn bộ hợp đồng với nhà họ Diệp. Ở Thành phố S này, kẻ nào dám đụng đến Tô Miên, chính là tự tìm đường chết."

Khi Diệp tiểu thư bị bảo vệ lôi ra ngoài trong sự ngỡ ngàng, căn phòng trở lại vẻ yên tĩnh. Thẩm Quân Diễn lập tức quay sang, nắm lấy tay Tô Miên, lo lắng kiểm tra: "Có sao không? Cô ta có làm em sợ không?"

Nhìn vẻ mặt lo lắng cuống cuồng của người đàn ông quyền lực này, Tô Miên bỗng thấy lòng mình ấm áp lạ thường. Cô nhẹ nhàng lắc đầu, chủ động vòng tay ôm lấy cổ anh: "Em không sao, cảm ơn anh đã về kịp."

Thẩm Quân Diễn thở hắt ra một hơi, ôm chặt lấy cô. Sự bảo vệ của anh không chỉ là lời nói, mà là hành động dứt khoát khiến ai cũng phải nể sợ. Tại văn phòng này, anh chính thức khẳng định: Tô Miên là người phụ nữ duy nhất anh cưng chiều đến nghiện.