MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCưng Chiều Đến NghiệnChương 11: Sự chiếm hữu ̣(H)

Cưng Chiều Đến Nghiện

Chương 11: Sự chiếm hữu ̣(H)

777 từ · ~4 phút đọc

Sau khi Diệp tiểu thư bị đuổi đi, văn phòng chủ tịch trở lại vẻ yên tĩnh vốn có, nhưng không khí bên trong dường như lại càng nóng hơn bao giờ hết. Thẩm Quân Diễn vẫn ôm chặt lấy Tô Miên, hơi thở của anh phả vào cổ cô, dồn dập và đầy tính chiếm đoạt. Sự lo lắng ban nãy đã hoàn toàn biến thành một loại dục vọng âm ỉ.

Anh xoay người cô lại, ép cô ngồi lên chiếc bàn làm việc bằng gỗ mun rộng lớn. Những xấp tài liệu quan trọng bị gạt sang một bên không thương tiếc.

"Quân Diễn... đây là công ty mà..." Tô Miên thảng thốt, đôi tay nhỏ bé đẩy nhẹ vào lồng ngực rắn chắc của anh.

"Tôi đã nói rồi, ở đây tôi là luật." Thẩm Quân Diễn gằn giọng, đôi mắt anh đỏ rực nhìn chằm chằm vào đôi môi đang run rẩy của cô. "Em có biết khi thấy cô ta định chạm vào em, tôi đã muốn giết người không? Miên Miên, em phải bù đắp cho sự lo lắng này của tôi."

Không đợi cô trả lời, anh cúi xuống chiếm lấy đôi môi cô bằng một nụ hôn mãnh liệt. Nụ hôn mang theo sự bá đạo và cả một chút giận dỗi, như muốn nuốt chửng cô vào trong. Tô Miên bị anh hôn đến mức đầu óc trống rỗng, tấm lưng nhỏ nhắn áp sát vào mặt bàn gỗ lạnh lẽo, nhưng phía trước lại là lồng ngực nóng như lửa đốt của anh.

Bàn tay to lớn của Thẩm Quân Diễn bắt đầu không yên phận. Anh kéo khóa chiếc váy lụa trắng xuống, để lộ bờ vai trần mỏng manh và làn da trắng sứ dưới ánh đèn văn phòng rực rỡ. Sự kích thích khi làm chuyện này ở nơi trang nghiêm như thế này khiến cả hai cùng run lên.

"Đừng... người ta sẽ vào mất..." Tô Miên nức nở, nhưng đôi tay lại vô thức ôm chặt lấy gáy anh.

"Cửa đã khóa, không ai dám vào đâu." Anh thì thầm, nụ hôn trượt dần xuống xương quai xanh rồi dừng lại ở nơi mềm mại nhất.

Thẩm Quân Diễn nhanh chóng trút bỏ lớp quần áo vướng víu. Giữa văn phòng rộng lớn, sự đối lập giữa bộ vest đen lịch lãm của anh và sự trần trụi, mong manh của cô tạo nên một khung cảnh cực kỳ tình tứ và nóng bỏng. Anh tách đôi chân thon dài của cô ra, chậm rãi nhưng kiên quyết tiến vào.

"A..." Tô Miên ngửa đầu, tiếng rên rỉ nhỏ vụn bị anh nuốt gọn vào trong miệng.

Sự khít khao và ấm nóng khiến Thẩm Quân Diễn thở hắt ra một hơi sung sướng. Anh bắt đầu di chuyển, mỗi lần thúc vào đều sâu và mạnh mẽ như muốn khắc sâu sự hiện diện của mình vào tâm trí cô. Tiếng va chạm cơ thể hòa cùng tiếng thở dốc nồng nàn vang lên trong không gian yên tĩnh, tạo nên một bản nhạc đầy mê hoặc.

Tô Miên cảm thấy mình như đang lơ lửng giữa tầng mây. Sự che chở và chiếm hữu của anh khiến cô không còn sợ hãi, chỉ còn lại sự phục tùng ngọt ngào. Cô bám chặt lấy vai anh, để lại những vết cào nhẹ như một sự phản hồi đầy nồng cháy.

"Miên Miên, em là của ai?" Anh vừa di chuyển vừa hỏi, giọng khàn đặc.

"Của... của anh... Quân Diễn..."

Thẩm Quân Diễn thỏa mãn vô cùng, anh tăng tốc độ, đưa cả hai cùng rơi vào vực thẳm của khoái cảm. Cho đến khi mọi thứ nổ tung thành từng mảnh trắng xóa, anh mới ôm chặt lấy cô, vùi đầu vào mái tóc thơm ngát của cô mà thở dốc.

Hồi lâu sau, anh mới bế cô lên, nhẹ nhàng lau chùi và mặc lại quần áo cho cô như một báu vật dễ vỡ. Thẩm Quân Diễn ngồi lại vào ghế chủ tịch, để cô ngồi trên đùi mình, bao bọc cô trong vòng tay rộng lớn.

"Lần sau còn ai dám đến đây gây sự, cứ việc tát thẳng mặt họ cho tôi. Có tôi chống lưng cho em, nghe rõ chưa?" Anh hôn lên khóe mắt còn vương lệ của cô, giọng nói tràn đầy sự nuông chiều.

Tô Miên tựa đầu vào ngực anh, nghe nhịp tim mạnh mẽ của anh mà lòng thấy bình yên lạ kỳ. Cô nhận ra, sự cưng chiều của người đàn ông này tuy có phần cực đoan, nhưng lại là liều thuốc độc ngọt ngào nhất mà cô nguyện ý uống cả đời.