MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCưng Chiều Đến NghiệnChương 12: Trở về nhà cũ

Cưng Chiều Đến Nghiện

Chương 12: Trở về nhà cũ

737 từ · ~4 phút đọc

Sau buổi trưa nồng cháy tại văn phòng, Thẩm Quân Diễn không để Tô Miên ở lại công ty nữa. Anh thấy sắc mặt cô hơi mệt, đôi mắt có chút quầng thâm nên quyết định đích thân đưa cô về lại ngôi biệt thự cũ của nhà họ Tô – nơi đã bị niêm phong cách đây không lâu vì nợ nần.

Trên xe, Tô Miên nhìn con đường quen thuộc dẫn về nhà, lòng trĩu nặng. "Quân Diễn, chúng ta về đó làm gì? Nơi đó giờ đâu còn thuộc về em nữa."

Thẩm Quân Diễn nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, đan chặt mười ngón tay vào nhau. "Từ hôm nay, nó lại là của em. Tôi đã mua lại toàn bộ căn nhà và khu đất đó dưới tên em rồi."

Tô Miên sững sờ, đôi mắt trà trong veo phủ một lớp nước mờ mịt. Cô không ngờ anh lại âm thầm làm nhiều chuyện cho mình đến thế. Ngôi nhà đó chứa đựng toàn bộ ký ức tuổi thơ của cô, là nơi cuối cùng cô muốn giữ lại.

Khi chiếc xe dừng trước cổng nhà họ Tô, vài gã đàn ông lạ mặt đang lảng vảng định tháo dỡ nội thất bên trong. Nhìn thấy xe sang, bọn chúng dừng lại, định tiến tới gây sự. Nhưng khi nhìn thấy biển số xe và gương mặt lạnh lùng của Thẩm Quân Diễn bước xuống, tất cả đều vội vàng cúi đầu, lùi xa vài mét.

Thẩm Quân Diễn không thèm liếc nhìn bọn chúng lấy một cái. Anh mở cửa cho Tô Miên, dìu cô bước vào sân.

"Vào lấy những gì em thích. Những thứ bẩn thỉu tôi sẽ sai người vứt bỏ, chỉ giữ lại kỷ niệm của em thôi."

Tô Miên bước vào phòng khách, nơi từng tràn ngập tiếng cười của ba mẹ, giờ đây phủ đầy bụi bặm. Cô đi lên lầu, vào căn phòng ngủ cũ của mình. Trên bàn học vẫn còn bức ảnh cô chụp cùng ba mẹ năm cô mười tám tuổi. Cô ôm lấy bức ảnh vào lòng, nước mắt lặng lẽ rơi xuống.

Thẩm Quân Diễn đứng ở cửa, lặng lẽ quan sát cô. Anh không vào làm phiền, chỉ để cô được sống thật với cảm xúc của mình. Anh biết, ba năm qua cô đã phải gồng gánh quá nhiều, sự mạnh mẽ của cô khiến anh vừa giận lại vừa xót xa.

Một lúc sau, Tô Miên lau nước mắt, bước ra ngoài. Cô nhìn thấy anh đang đứng hút thuốc bên cửa sổ, bóng lưng cao lớn che khuất cả ánh nắng buổi chiều.

"Em xong rồi. Chúng ta về thôi." Cô nói nhỏ.

Thẩm Quân Diễn dập tắt điếu thuốc, đi tới ôm lấy eo cô. "Chỉ lấy một bức ảnh thôi sao? Trang sức, váy vóc của em thì sao?"

Tô Miên lắc đầu, mỉm cười nhẹ nhàng: "Những thứ đó không quan trọng nữa. Có anh ở bên cạnh, em thấy mình đã có tất cả rồi."

Câu nói chân thành của cô khiến trái tim Thẩm Quân Diễn rung động mãnh liệt. Anh cúi xuống, hôn nhẹ lên mái tóc cô. "Ngoan. Sau này, bất cứ thứ gì em muốn, tôi đều sẽ mang về đặt dưới chân em."

Vừa bước ra khỏi cổng, một gã chủ nợ cũ – kẻ từng lớn tiếng lăng mạ cô ở bệnh viện – đột ngột xuất hiện. Hắn ta định chạy tới cầu xin Thẩm Quân Diễn tha cho khoản nợ của mình, nhưng chưa kịp chạm vào áo anh đã bị vệ sĩ cản lại.

Thẩm Quân Diễn liếc mắt nhìn gã, giọng nói lạnh thấu xương: "Kẻ từng nhục mạ vợ tôi, không có tư cách đứng ở đây. Biến!"

Gã đàn ông ngã khụy xuống đất, mặt xám xịt như tro tàn. Tô Miên ngồi vào trong xe, nhìn Thành phố S hoa lệ ngoài kia, cảm giác như mình vừa được sinh ra một lần nữa. Cô không còn là nhị tiểu thư nhà họ Tô thất thế, mà là người phụ nữ được Thẩm Quân Diễn trân trọng nhất đời.

Tối hôm đó, tại biệt thự của Thẩm gia, Tô Miên chủ động vào bếp nấu một bữa cơm đơn giản cho anh. Nhìn người phụ nữ nhỏ bé bận rộn trong bếp, Thẩm Quân Diễn cảm thấy căn nhà lạnh lẽo này cuối cùng cũng có hơi ấm của một gia đình.