Sau bữa tối giản dị nhưng ấm cúng, không khí trong biệt thự nhà họ Thẩm trở nên yên bình lạ thường. Thẩm Quân Diễn không vào phòng làm việc như mọi khi, anh cứ thế ngồi trên sofa, để Tô Miên tựa đầu vào lòng mình, cùng nhau xem một bộ phim cũ.
"Đừng nghĩ về những chuyện đã qua nữa. Từ nay, mọi thứ đã có tôi lo." Anh vừa nói vừa luồn những ngón tay dài vào mái tóc mềm mại của cô, động tác dịu dàng như đang nâng niu một báu vật dễ vỡ.
Tô Miên ngước mắt nhìn anh, ánh đèn vàng ấm áp khiến gương mặt sắc sảo của Thẩm Quân Diễn trở nên mềm mại hơn. Cô khẽ đáp: "Quân Diễn, cảm ơn anh vì đã cho em một mái nhà."
Ánh mắt anh tối lại, dục vọng âm ỉ suốt cả buổi tối bỗng chốc bùng phát khi nhìn thấy vẻ mặt tin tưởng tuyệt đối của cô. Anh không nói lời nào, trực tiếp bế bổng cô lên, đi thẳng về phía phòng ngủ chính.
Đặt cô xuống lớp ga giường mềm mại, Thẩm Quân Diễn không vồ vập như những lần trước. Anh chậm rãi hôn lên trán, lên mắt, rồi đến đôi môi ngọt ngào của cô. Mỗi nụ hôn đều chứa đựng sự trân trọng và nâng niu đến cực điểm.
"Miên Miên, em có biết tôi đã khao khát khoảnh khắc này bao nhiêu lâu không? Không phải vì nợ nần, không phải vì ép buộc, mà là vì em thực sự muốn ở bên tôi."
Tô Miên cảm động đến mức sống mũi cay cay. Cô chủ động vòng tay ôm lấy cổ anh, kéo anh sát lại gần hơn. Chiếc váy ngủ mỏng manh nhanh chóng bị trút bỏ. Dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, cơ thể trắng ngần của cô hiện ra hoàn mỹ, khiến hơi thở của Thẩm Quân Diễn trở nên dồn dập.
Bàn tay anh vuốt ve từng tấc da thịt, dừng lại rất lâu ở những vết bầm nhỏ trên đầu gối cô – dấu tích của những ngày gian khó. Anh cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên đó như muốn chữa lành mọi tổn thương.
"Ưm... Quân Diễn..." Tô Miên khẽ rên rỉ, cảm giác tê dại lan tỏa khắp cơ thể.
Anh tiến vào một cách chậm rãi, nâng niu, để cô có thời gian thích nghi. Sự khít khao và hơi ấm bao vây lấy anh, khiến Thẩm Quân Diễn thỏa mãn đến mức muốn nổ tung. Anh không thúc mạnh bạo mà di chuyển nhịp nhàng, mỗi lần chạm vào đều như đang khảm sâu tình cảm của mình vào cơ thể cô.
Tô Miên cảm nhận được sự dịu dàng khác lạ của anh đêm nay. Cô không thấy đau, chỉ thấy một luồng điện chạy khắp sống lưng, đưa cô lên tận mây xanh. Cô bám chặt lấy vai anh, tiếng thở dốc hòa cùng tiếng rên rỉ nũng nịu tạo nên một không gian nồng nàn đến nghẹt thở.
"Gọi tên tôi... nói em yêu tôi..." Anh thì thầm, nụ hôn nồng cháy rơi dọc từ cổ xuống ngực cô.
"Quân Diễn... em yêu anh... rất yêu anh..." Tô Miên nức nở nói ra tâm tư bấy lâu nay.
Câu nói ấy giống như một liều thuốc kích thích mạnh nhất, khiến Thẩm Quân Diễn không thể kìm nén thêm được nữa. Anh tăng tốc, đưa cả hai cùng đạt đến đỉnh cao của khoái cảm. Trong giây phút thăng hoa nhất, anh ôm chặt lấy cô, như muốn nhập hai linh hồn làm một.
Sau tàn cuộc, Thẩm Quân Diễn vẫn không rời khỏi cơ thể cô ngay. Anh nằm nghiêng, kéo cô vào lòng, để cô gối đầu lên cánh tay mình. Anh lấy tay gạt những sợi tóc bết dính trên trán cô, ánh mắt tràn đầy sự nuông chiều.
"Ngủ đi, bảo bối. Ngày mai tôi sẽ đưa em đi mua nhẫn. Chúng ta sẽ kết hôn."
Tô Miên ngẩn người, rồi mỉm cười hạnh phúc, chìm vào giấc ngủ trong vòng tay ấm áp của người đàn ông duy nhất cô trao trọn đời mình. Thành phố S ngoài kia vẫn nhộn nhịp, nhưng trong căn phòng này, chỉ còn lại mật ngọt và sự bình yên.