MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCưng Chiều Đến NghiệnChương 14: Sóng gió ở cửa hàng trang sức

Cưng Chiều Đến Nghiện

Chương 14: Sóng gió ở cửa hàng trang sức

657 từ · ~4 phút đọc

Sáng hôm sau, Thành phố S bừng sáng sau một đêm mưa nhỏ. Thẩm Quân Diễn giữ đúng lời hứa, anh không đến công ty sớm mà dành cả buổi sáng để đưa Tô Miên đến "The Eternal" – cửa hàng trang sức sang trọng bậc nhất dành cho giới thượng lưu.

Vừa bước vào, quản lý cửa hàng đã cúi chào cung kính: "Thẩm tiên sinh, ngài đã đến. Những mẫu nhẫn kim cương mới nhất từ Paris đã được chuẩn bị sẵn trong phòng VIP ạ."

Thẩm Quân Diễn nắm tay Tô Miên, cảm nhận được lòng bàn tay cô hơi đổ mồ hôi. Anh siết nhẹ như lời trấn an: "Đừng lo, cứ chọn cái nào em thích nhất. Nếu không thích, tôi sẽ yêu cầu họ thiết kế riêng."

Tô Miên nhìn những bộ trang sức lộng lẫy dưới ánh đèn led, cảm thấy hơi choáng ngợp. Nhưng sự bình yên chưa kéo dài được bao lâu thì một giọng nói sắc sảo, mang theo sự uy nghiêm vang lên từ phía sau:

"Quân Diễn, con đưa loại con gái này đến đây để làm gì? Nhẫn cưới của nhà họ Thẩm không phải ai cũng có tư cách đeo đâu."

Tô Miên cứng đờ người. Cô quay lại và thấy một người phụ nữ trạc tuổi trung niên, ăn mặc cực kỳ quý phái với bộ sườn xám thêu tay cầu kỳ. Đó là bà Thẩm – mẹ của Thẩm Quân Diễn, người nổi tiếng là sắt đá và coi trọng môn đăng hộ đối.

"Mẹ, sao mẹ lại ở đây?" Thẩm Quân Diễn hơi nhíu mày, anh bước lên một bước, che chắn cho Tô Miên phía sau lưng mình.

Bà Thẩm hừ lạnh, ánh mắt khinh miệt lướt qua bộ váy lụa trên người Tô Miên: "Mẹ không đến thì làm sao biết con định rước một đóa hồng tàn từ nhà họ Tô về? Quân Diễn, con tỉnh lại đi. Nhà họ Tô đã phá sản, cô ta bây giờ chẳng qua chỉ là kẻ bám đuôi con vì tiền thôi."

Tô Miên cắn chặt môi, cảm giác bị nhục mạ công khai khiến cô đau lòng. Cô định rút tay lại, nhưng Thẩm Quân Diễn đã nắm chặt lấy, không cho cô chạy trốn.

"Mẹ, con nói lại một lần cuối." Giọng Thẩm Quân Diễn trầm xuống, mang theo sự cảnh báo đáng sợ. "Tô Miên là người phụ nữ con chọn. Cô ấy không cần tiền của con, là con tình nguyện mang tất cả tài sản giao vào tay cô ấy. Dù nhà họ Tô có ra sao, cô ấy vẫn là Thẩm phu nhân duy nhất của con."

"Con... con vì nó mà cãi lời mẹ sao?" Bà Thẩm tức giận đến mức run người.

"Con không cãi mẹ, con đang bảo vệ vợ mình." Thẩm Quân Diễn lạnh lùng quay sang quản lý: "Lấy chiếc nhẫn 'Trái Tim Đại Dương' ra đây. Tôi muốn cô ấy đeo nó ngay lập tức."

Chiếc nhẫn với viên kim cương xanh vô giá được đeo vào ngón áp út của Tô Miên. Ánh sáng rực rỡ của nó như một cái tát gián tiếp vào những lời mỉa mai của bà Thẩm.

Thẩm Quân Diễn cúi xuống, hôn nhẹ lên mu bàn tay cô ngay trước mặt mẹ mình: "Đừng để tâm đến những lời không đáng. Có tôi ở đây, trời sập xuống tôi cũng chống cho em."

Bà Thẩm bỏ đi trong sự tức giận, còn Tô Miên thì nghẹn ngào nhìn người đàn ông bên cạnh. Cô biết, con đường phía trước khi bước vào hào môn sẽ rất khó khăn, nhưng chỉ cần Thẩm Quân Diễn còn nắm tay cô, cô sẽ không còn sợ hãi bất cứ điều gì nữa.

"Về thôi bảo bối, hôm nay em vất vả rồi." Thẩm Quân Diễn ôm lấy vai cô, dắt cô rời khỏi cửa hàng trong ánh mắt ngưỡng mộ xen lẫn ghen tị của mọi người xung quanh.