Sau cuộc đối mặt căng thẳng ở cửa hàng trang sức, Thẩm Quân Diễn không đưa Tô Miên về biệt thự ngay. Anh cảm nhận được sự im lặng bất thường của cô, đôi mắt trà vốn trong veo giờ đây phủ một lớp sương buồn bã.
Chiều chập choạng, anh dẫn cô xuống bến cảng riêng của nhà họ Thẩm. Một chiếc du thuyền trắng muốt, sang trọng đang đợi sẵn.
"Quân Diễn, chúng ta đi đâu vậy?" Tô Miên ngơ ngác hỏi.
"Đi đến nơi chỉ có hai chúng ta." Anh nhẹ nhàng dìu cô lên tàu.
Du thuyền chậm rãi lướt trên dòng sông S, tách biệt hoàn toàn với sự ồn ào của phố thị. Khi màn đêm buông xuống, cả Thành phố S rực rỡ ánh đèn hiện ra trước mắt họ như một dải ngân hà. Trên boong tàu, ánh nến lung linh cùng mùi hương hoa hồng tươi mới lan tỏa.
Thẩm Quân Diễn ôm cô từ phía sau, cằm tựa lên vai cô. "Vẫn còn buồn chuyện lúc sáng sao? Đừng để ý lời mẹ tôi, bà ấy chỉ chưa hiểu em thôi. Đối với tôi, em là điều tuyệt vời nhất."
Tô Miên xoay người lại, vùi đầu vào ngực anh. "Em chỉ sợ... vì em mà anh và mẹ rạn nứt."
"Ngốc ạ." Anh nâng mặt cô lên, hôn nhẹ vào đôi mắt đang rơm rớm. "Em chỉ cần yêu tôi, những chuyện khác cứ để tôi gánh vác."
Sự xúc động dâng trào, Tô Miên chủ động kiễng chân hôn anh. Nụ hôn dưới ánh trăng mang theo vị ngọt của tình yêu và sự tin tưởng tuyệt đối. Thẩm Quân Diễn không kìm nén được nữa, anh bế bổng cô vào trong khoang tàu sang trọng.
Trong không gian riêng tư chỉ có tiếng sóng vỗ rì rào, Thẩm Quân Diễn đặt cô xuống chiếc giường lớn. Ánh đèn mờ ảo soi bóng hai cơ thể đang quấn quýt lấy nhau.
"Đêm nay, hãy quên hết mọi chuyện không vui đi." Anh thì thầm, bàn tay to lớn luồn vào sau gáy cô, sâu sắc chiếm hữu đôi môi mềm.
Mọi lớp quần áo nhanh chóng bị trút bỏ. Thẩm Quân Diễn dùng sự kiên nhẫn và dịu dàng nhất để xoa dịu trái tim đang tổn thương của cô. Những nụ hôn nóng bỏng rơi xuống khắp làn da trắng sứ, khiến Tô Miên run rẩy trong khoái cảm.
Khi anh tiến vào, sự khít khao và ấm nóng bao bọc lấy cả hai. Tô Miên khẽ cong người, tiếng rên rỉ ngọt ngào hòa cùng tiếng sóng tạo nên một bản nhạc nồng nàn. Khác với sự bá đạo thường ngày, hôm nay anh di chuyển rất chậm, như đang nâng niu một viên pha lê quý giá, khiến cô cảm thấy mình thực sự được trân trọng.
"Quân Diễn... em... em yêu anh..." Cô nức nở, đôi tay bám chặt lấy bả vai săn chắc của anh.
"Tôi cũng yêu em, bảo bối." Anh gầm nhẹ, tăng tốc độ để đưa cả hai cùng đạt đến đỉnh điểm của sự thăng hoa.
Giữa dòng sông S lộng gió, hai trái tim như hòa làm một. Sau khi tàn cuộc, Thẩm Quân Diễn ôm chặt cô vào lòng, đắp chăn cho cả hai. Anh nhìn ngắm gương mặt nhỏ nhắn đã lấy lại chút hồng hào, lòng tràn đầy thỏa mãn.
"Ngủ đi, sáng mai thức dậy, em sẽ là người phụ nữ hạnh phúc nhất Thành phố S."
Tô Miên mỉm cười, bình yên chìm vào giấc ngủ. Cô biết, dù sóng gió ngoài kia có lớn đến đâu, chiếc du thuyền này và vòng tay này vẫn luôn là bến đỗ an toàn nhất của cô.