MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCưng chiều đến tận cùngChương 15: Rung động thực sự

Cưng chiều đến tận cùng

Chương 15: Rung động thực sự

560 từ · ~3 phút đọc

Mùa đông ở thành phố S bắt đầu bằng một đợt không khí lạnh đột ngột. Lâm Gia Mộc vốn có thể trạng yếu, sau những ngày làm việc cường độ cao ở bảo tàng, cô chính thức đổ bệnh.

Cơn sốt ập đến vào lúc nửa đêm khiến cô mê man. Trong cơn mơ màng, cô cảm thấy một bàn tay mát lạnh đặt lên trán mình, và một giọng nói lo lắng vang lên bên tai. Khi tỉnh dậy, cô thấy mình đang nằm trong một căn phòng xa lạ nhưng cực kỳ ấm áp. Trần nhà cao, nội thất tối giản nhưng sang trọng – đây là phòng ngủ của Cố Xuyên.

Bên cạnh giường, Cố Xuyên đang ngồi trên một chiếc ghế bành, mắt nhắm hờ, trên người vẫn mặc bộ đồ công sở đã nhăn nhúm. Trên bàn cạnh giường là bát cháo trắng và những vỉ thuốc đã bóc dở.

Lâm Gia Mộc định ngồi dậy thì Cố Xuyên mở mắt. Anh nhanh chóng bước tới, đỡ cô nằm lại.

"Đừng cử động, em vẫn còn sốt." Anh đặt mu bàn tay lên trán cô kiểm tra. "Em làm tôi sợ phát khiếp. Nếu tôi không cảm thấy sốt ruột mà chạy qua nhà em lúc 1 giờ sáng, không biết chuyện gì sẽ xảy ra."

"Em xin lỗi..." Giọng cô khàn đặc.

Cố Xuyên không nói gì, anh bưng bát cháo lên, thổi nhẹ rồi đút từng thìa cho cô. Lâm Gia Mộc nhìn anh – người đàn ông đứng đầu một tập đoàn lớn, bàn tay thiết kế nên những công trình vĩ đại, giờ đây lại đang kiên nhẫn làm việc này cho cô.

"Cố Xuyên, tại sao anh lại tốt với em đến thế? Ngay cả khi em đã bỏ đi ba năm..."

Cố Xuyên dừng tay, anh nhìn sâu vào mắt cô, giọng nói khàn khàn vì thiếu ngủ: "Gia Mộc, em vẫn không hiểu sao? Với tôi, em không phải là một người bạn cũ, cũng không phải là một đối tác. Em là xương sườn của tôi. Em đau, tôi cũng đau. Em đi, thế giới của tôi trở thành một đống gạch vụn không có linh hồn. Ba năm qua, tôi đeo chiếc khuyên tai này để tự nhắc mình rằng: Chỉ cần trái tim tôi còn đập, tôi sẽ không để em rời xa lần nữa."

Lâm Gia Mộc cảm thấy một luồng điện chạy qua tim. Cô không kìm lòng được mà vươn bàn tay trái vẫn còn hơi run rẩy ra, chạm vào chiếc khuyên tai kim cương đen bên tai trái của anh.

"Cố Xuyên... em không đi nữa. Em sẽ ở lại đây, bên cạnh anh."

Cố Xuyên sững sờ, bát cháo trên tay suýt rơi xuống. Anh đặt bát lên bàn, rồi chậm rãi, trân trọng ôm cô vào lòng. Đây không phải là cái ôm chiếm hữu của một tổng tài, mà là cái ôm của một người đàn ông đã tìm thấy báu vật đã mất của đời mình.

Dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, hai trái tim cuối cùng đã tìm thấy cùng một nhịp đập. Những sóng gió ngoài kia – sự phản đối của gia đình, âm mưu của kẻ xấu – vào giây phút này đều không còn quan trọng nữa. Vì họ biết, chỉ cần có nhau, họ có thể chống lại cả thế giới.