Dự án bảo tàng đá quý bắt đầu bước vào giai đoạn lắp đặt nội thất. Để đảm bảo ánh sáng làm nổi bật được linh hồn của các viên đá, Lâm Gia Mộc phải làm việc liên tục dưới tầng hầm của bảo tàng – nơi mà sóng điện thoại rất yếu và không khí hơi ẩm thấp.
Cố Xuyên sau khi họp xong, không thấy bóng dáng cô đâu, liền trực tiếp lái xe đến công trường bảo tàng. Chứng kiến người phụ nữ của mình đang lấm lem bụi bẩn, trèo trên thang cao để chỉnh từng chiếc đèn LED, chân mày anh nhíu chặt lại.
"Xuống đây!" Anh đứng dưới chân thang, giọng nói mang theo sự không hài lòng rõ rệt.
Lâm Gia Mộc giật mình, suýt chút nữa trượt chân. Cố Xuyên nhanh như cắt bước tới, đỡ lấy eo cô rồi nhấc bổng cô xuống đất như nhấc một đứa trẻ.
"Cố Xuyên! Anh làm gì vậy? Mọi người đang nhìn kìa!" Cô đỏ mặt, đấm nhẹ vào vai anh.
"Nhìn thì nhìn. Ai cho phép em làm những việc nặng nhọc này?" Cố Xuyên lấy khăn giấy, cẩn thận lau một vệt bụi trên chóp mũi cô. "Tôi thuê em về làm giám định viên cao cấp, không phải làm công nhân kỹ thuật."
"Đây là đam mê của em, em muốn mọi thứ phải hoàn hảo." Cô cự nự.
Cố Xuyên thở dài, sự giận dỗi tan biến trước ánh mắt kiên định của cô. Anh quay sang ra lệnh cho trợ lý: "Lắp điều hòa trung tâm cho khu vực tầng hầm ngay lập tức. Mua thêm đệm ngồi và máy lọc không khí loại tốt nhất đặt vào phòng nghỉ của Lâm tiểu thư. Từ mai, nếu cô ấy làm việc quá 4 tiếng ở đây, cậu cứ trực tiếp gọi cho tôi."
Sự "quan liêu" một cách đáng yêu này khiến các nhân viên xung quanh vừa ngưỡng mộ vừa ghen tị. Chiều hôm đó, Cố Xuyên không đi đâu cả. Anh ngồi ngay trên một chiếc ghế xếp cạnh bàn làm việc của cô, tay cầm máy tính bảng xử lý hồ sơ, thỉnh thoảng lại bóc một viên kẹo hoặc đưa chai nước khoáng đã vặn sẵn nắp cho cô.
Đến tối, khi công việc tạm ổn, anh đưa cô đi ăn lẩu cay – món ăn mà cô cực kỳ thích nhưng mẹ cô luôn cấm vì cho rằng nó không "thanh tao".
"Ăn đi, hôm nay cho phép em thả cửa." Cố Xuyên vừa nói vừa gắp miếng thịt bò chín tới vào bát cô.
Lâm Gia Mộc vừa ăn vừa xuýt xoa vì cay, đôi môi đỏ mọng trở nên sưng nhẹ, trông cực kỳ quyến rũ. Cố Xuyên nhìn cô, yết hầu khẽ chuyển động. Anh bất ngờ vươn tay tới, dùng ngón cái lau đi vệt nước lẩu dính bên khóe môi cô, rồi tự nhiên đưa ngón tay đó lên miệng mình.
Hành động thân mật quá mức này khiến Lâm Gia Mộc "đứng hình". Cô lắp bắp: "Anh... anh mất vệ sinh quá."
Cố Xuyên nhếch môi, chiếc khuyên tai trái lấp lánh dưới ánh đèn vàng của quán lẩu: "Với em, không có gì là không sạch cả. Gia Mộc, em có biết khi em ăn ngon miệng, trông em đáng yêu thế nào không?"
Sự cưng chiều của anh không phải là những thứ xa hoa đắt đỏ, mà là việc anh sẵn sàng cùng cô ngồi ở một quán lẩu bình dân, làm những việc mà trước đây anh chưa từng làm, chỉ để đổi lấy một nụ cười của cô.