Sau buổi tiệc công khai quan hệ, cái tên Lâm Gia Mộc và Cố Xuyên trở thành chủ đề nóng nhất trong các hội nhóm thượng lưu tại thành phố S. Người ta bàn tán về vẻ đẹp thoát tục của cô, về viên kim cương xanh vô giá trên cổ cô, và hơn hết là ánh mắt chưa từng rời khỏi cô của "vị vua không vương miện" ngành kiến trúc – Cố Xuyên.
Sáng hôm sau, Lâm Gia Mộc thức dậy trong căn hộ nhỏ của mình. Cô cứ ngỡ mọi chuyện tối qua chỉ là một giấc mơ hào nhoáng, cho đến khi nhìn thấy bó hoa linh lan trắng muốt đặt ở cửa kèm theo một khay bữa sáng vẫn còn ấm nóng.
"Dậy rồi thì ăn đi, đừng để dạ dày biểu tình. 10 giờ tôi qua đón em đi tập vật lý trị liệu." – Tin nhắn của Cố Xuyên ngắn gọn nhưng chứa đựng sự quan tâm không thể chối từ.
Đúng 10 giờ, chiếc Rolls-Royce quen thuộc đỗ dưới sảnh. Cố Xuyên hôm nay ăn mặc khá năng động với áo hoodie trắng và quần jean sẫm màu, trông anh trẻ trung như chàng sinh viên năm nào, chỉ có chiếc khuyên tai đen bên trái là vẫn giữ nguyên vẻ sắc sảo, nam tính.
"Hôm nay không đi làm sao?" Gia Mộc thắt dây an toàn, tò mò hỏi.
"Công ty có phó tổng lo. Việc quan trọng nhất của tôi hôm nay là hộ tống em." Cố Xuyên thản nhiên đáp, tay lái xoay nhẹ một vòng điệu nghệ.
Tại phòng tập trị liệu, hôm nay không chỉ là những bài tập bóp bóng đơn giản. Bác sĩ Trần mang ra một thiết bị cảm ứng nhiệt mới nhất. Khi Lâm Gia Mộc đặt bàn tay trái lên máy, những cơn đau nhói như kim châm bắt đầu chạy dọc theo các dây thần kinh. Cô cắn chặt môi, mồ hôi rịn ra trên trán.
Cố Xuyên đứng ngay sau lưng cô. Anh không nói lời an ủi sáo rỗng, mà lặng lẽ vòng tay qua vai cô, để cô tựa hẳn lưng vào lồng ngực mình. Anh nắm lấy bàn tay phải đang siết chặt của cô, đan những ngón tay mình vào đó.
"Đau thì cứ cắn vào tay tôi, đừng tự làm đau mình." Anh thì thầm bên tai cô, hơi thở ấm nóng khiến Gia Mộc cảm thấy một sự an tâm kỳ lạ.
Buổi tập kéo dài hai tiếng đồng hồ. Khi kết thúc, Lâm Gia Mộc kiệt sức, tựa đầu vào vai anh ngủ thiếp đi ngay trên xe. Cố Xuyên không lái xe về nhà ngay, anh dừng lại ở một con đập vắng vẻ ven ngoại ô, để cô có thể ngủ một giấc bình yên. Anh ngắm nhìn gương mặt khi ngủ của cô – lông mi dài khẽ rung động, đôi môi hồng tự nhiên hơi hé mở. Anh khẽ đưa ngón tay lướt nhẹ qua vành tai cô, rồi chạm vào chiếc khuyên tai của chính mình.
Mười năm qua, anh đã mơ về khoảnh khắc này bao nhiêu lần? Một Lâm Gia Mộc bằng xương bằng thịt, đang ở ngay cạnh anh, không còn là những tấm ảnh mờ nhạt được gửi về từ Paris xa xôi. Anh khẽ cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ như lông hồng lên trán cô: "Gia Mộc, em là mạng sống của tôi."