Sau khi Trần Dao bị đuổi đi, văn phòng trở nên im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim đồng hồ tích tắc. Lâm Gia Mộc thở dài, định quay lại làm việc thì bị Cố Xuyên kéo vào phòng làm việc riêng của anh.
Anh ấn cô ngồi xuống ghế sofa, rồi quỳ một chân xuống trước mặt cô, bắt đầu lau những vệt mực nhỏ xíu dính trên ngón tay cô.
"Sợ không?" Anh hỏi, giọng điệu dịu dàng đến mức tan chảy.
"Tôi không sợ cô ta, tôi chỉ tiếc công sức mình thôi." Lâm Gia Mộc nhìn đỉnh đầu anh, nơi những sợi tóc đen nhánh trông thật mềm mại. "Cố Xuyên, anh làm thế này sẽ khiến mẹ anh càng ghét tôi hơn đấy."
Cố Xuyên ngẩng đầu lên, chiếc khuyên tai trái lấp lánh như một lời cam kết. "Mẹ tôi ghét em là việc của mẹ, tôi yêu em là việc của tôi. Gia Mộc, tôi không cần em phải mạnh mẽ đối đầu với cả thế giới. Em chỉ cần đứng sau lưng tôi là đủ rồi."
Anh dừng lại một chút, rồi lấy từ trong túi áo ra một chiếc hộp nhỏ bằng nhung xanh. Bên trong là một sợi dây chuyền bạch kim với mặt dây là một viên kim cương xanh hình giọt nước – cực kỳ quý hiếm và sang trọng.
"Dự án bảo tàng đá quý lần này, viên đá chính sẽ là viên này." Cố Xuyên nói, nhưng ánh mắt anh lại dán chặt vào cổ cô. "Nhưng trước khi nó được trưng bày, tôi muốn người đầu tiên đeo nó là em."
Anh nhẹ nhàng đeo sợi dây chuyền lên cổ cô. Cái lạnh của kim loại chạm vào da thịt khiến cô rùng mình nhẹ, nhưng hơi ấm từ bàn tay anh ngay sau đó đã xua tan tất cả.
"Gia Mộc, tối nay có một buổi tiệc thượng lưu của giới kiến trúc. Tôi muốn em tham gia với tư cách là bạn gái của tôi."
Lâm Gia Mộc hơi khựng lại. Đây không còn là một lời mời công việc nữa, đây là một sự công khai chính thức trước toàn bộ giới tinh anh của thành phố S. Nếu cô đồng ý, có nghĩa là cô chấp nhận cùng anh đối mặt với mọi sóng gió.
Cô nhìn vào mắt anh, thấy được sự mong chờ lẫn chút lo âu hiếm thấy ở người đàn ông quyền lực này. Cuối cùng, cô khẽ mỉm cười, một nụ cười thật tâm nhất kể từ khi về nước.
"Được, em sẽ đi cùng anh."
Cố Xuyên như trút được gánh nặng nghìn cân. Anh ôm chầm lấy cô, vùi đầu vào cổ cô, hít hà mùi hương thanh khiết của người con gái anh đã chờ đợi suốt mười năm.
"Cảm ơn em, Gia Mộc. Cảm ơn vì đã cho tôi cơ hội để cưng chiều em một lần nữa."
Đêm đó, buổi tiệc diễn ra vô cùng hoành tráng. Khi Cố Xuyên nắm tay Lâm Gia Mộc bước vào sảnh chính, cả khán phòng như nín thở. Chàng thiếu gia nổi loạn với chiếc khuyên tai trái và nàng đại tiểu thư thanh cao với viên kim cương xanh trên cổ – họ trông giống như một cặp đôi bước ra từ thần thoại. Mọi lời đàm tiếu, mọi sự phản đối đều trở nên nhỏ bé trước ánh nhìn đầy thâm tình mà Cố Xuyên dành cho cô.
Trận chiến này, anh đã thắng ngay từ giây phút cô nắm lấy tay anh.