Sáng hôm sau, Cố Xuyên không đến đón Gia Mộc như thường lệ. Thay vào đó, anh gửi một tin nhắn ngắn gọn: "Sáng nay tôi có việc gia đình, em cứ đến văn phòng trước, chiều tôi sẽ qua kiểm tra tiến độ dự án. Nhớ ăn sáng đầy đủ."
Lâm Gia Mộc cảm nhận được điều gì đó không ổn. Với tính cách của Cố Xuyên, trừ khi là việc cực kỳ quan trọng, nếu không anh sẽ không bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào để ở bên cô.
Tại trụ sở chính của Cố thị, trong phòng trà sang trọng, một người phụ nữ trung niên quý phái đang ngồi đợi sẵn. Bà Cố – mẹ của Cố Xuyên, là một người phụ nữ quyền lực, luôn đặt lợi ích gia tộc lên hàng đầu.
"Con định chơi đùa đến bao giờ?" Bà Cố đặt tách trà xuống, giọng điệu sắc sảo. "Lâm Gia Mộc đã là quá khứ rồi. Nhà họ Lâm hiện tại không còn như xưa, cô ta lại còn bị thương ở tay, không thể làm rạng danh gia đình bằng âm nhạc được nữa. Con nên nghĩ đến chuyện đính hôn với Trần Dao thì hơn."
Cố Xuyên ngồi đối diện, đôi chân dài vắt chéo, dáng vẻ ung dung nhưng ánh mắt lại cực kỳ kiên định. Anh khẽ chạm vào chiếc khuyên tai trái, nhếch môi cười nhạt:
"Mẹ, con chưa bao giờ chơi đùa. Và Lâm Gia Mộc chưa bao giờ là quá khứ. Cô ấy là tương lai của con. Còn chuyện nhà họ Trần, con đã nói rõ rồi, con không có hứng thú với những cuộc hôn nhân thương mại."
"Con...! Con muốn chống lại cả gia đình vì một người phụ nữ sao?" Bà Cố tức giận đập tay xuống bàn.
"Con không chống lại ai cả, con chỉ đang chọn hạnh phúc cho mình." Cố Xuyên đứng dậy, cài lại cúc áo vest. "Nếu mẹ muốn gặp cô ấy với tư cách là con dâu tương lai, con rất sẵn lòng sắp xếp. Còn nếu mẹ định làm khó cô ấy, thì đừng trách con không nể tình mẹ con."
Nói xong, anh sải bước rời đi, để lại bà Cố trong sự ngỡ ngàng.
Trong khi đó, ở văn phòng, Lâm Gia Mộc đang gặp rắc rối với Trần Dao. Không biết bằng cách nào, Trần Dao đã lẻn được vào phòng giám định và cố tình làm rơi một lọ hóa chất lên bản thảo thiết kế mà Gia Mộc đã thức trắng đêm để hoàn thành.
"Ôi, tôi xin lỗi nhé, tôi lỡ tay." Trần Dao cười đắc thắng, ánh mắt đầy vẻ châm chọc.
Lâm Gia Mộc nhìn bản thảo bị nhòe nhoẹt, cơn giận bùng lên nhưng cô vẫn giữ được vẻ bình tĩnh lạ thường. Cô đứng dậy, tiến lại gần Trần Dao, ánh mắt sắc lẹm khiến đối phương lùi lại một bước.
"Trần tiểu thư, cô nghĩ những trò tiểu nhân này có thể đuổi tôi đi sao?" Lâm Gia Mộc cầm lấy bản thảo hỏng, ném thẳng vào thùng rác. "Bản thảo này tôi đã sao lưu trong đầu rồi. Nhưng sự tử tế của tôi dành cho cô thì chính thức hết sạch từ giây phút này."
Vừa lúc đó, cửa phòng bật mở. Cố Xuyên bước vào, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng. Anh không nói một lời, đi thẳng đến chỗ Lâm Gia Mộc, nắm lấy tay cô kiểm tra xem có bị dính hóa chất không. Sau khi xác nhận cô an toàn, anh mới quay sang nhìn Trần Dao bằng ánh mắt có thể đóng băng mọi thứ.
"Bảo vệ! Đưa Trần tiểu thư ra ngoài. Và thông báo với bộ phận an ninh, từ nay về sau, bất kỳ ai tên Trần Dao đều không được phép bước vào tòa nhà này."
Sự dứt khoát của Cố Xuyên khiến cả văn phòng nín thở. Anh không nể mặt mũi nhà họ Trần, không nể tình thanh mai trúc mã, anh chỉ quan tâm đến việc người phụ nữ của mình bị bắt nạt.