Buổi tối sau sự kiện "ăn giấm" tại văn phòng, không khí giữa Cố Xuyên và Lâm Gia Mộc trở nên đặc quánh một sự mập mờ khó tả. Cố Xuyên không đưa cô về nhà ngay mà lái xe vòng quanh thành phố, dọc theo bờ sông Hoàng Phố rực rỡ ánh đèn.
Lâm Gia Mộc tựa đầu vào cửa kính, nhìn bóng dáng phản chiếu của Cố Xuyên qua lớp gương. Chiếc khuyên tai bên trái của anh thỉnh thoảng lại lóe sáng khi xe đi ngang qua những cột đèn đường.
"Đang nghĩ gì vậy?" Cố Xuyên phá vỡ sự im lặng, giọng anh trầm thấp, hòa vào tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng trong xe.
"Đang nghĩ về việc... tại sao anh lại kiên trì đến thế." Lâm Gia Mộc quay sang nhìn anh. "Ba năm, Cố Xuyên. Anh hoàn toàn có thể tìm một người khác phù hợp hơn, không có quá khứ rắc rối với anh, cũng không có bàn tay bị thương này."
Cố Xuyên bỗng nhiên đạp phanh, xe dừng lại bên lề đường vắng. Anh xoay người, nhìn thẳng vào mắt cô, đôi mắt thâm trầm như chứa đựng cả một đại dương tình cảm.
"Gia Mộc, em có biết tại sao tôi lại chọn ngành kiến trúc không?" Anh cầm lấy bàn tay trái của cô, bao bọc nó trong lòng bàn tay ấm áp của mình. "Vì kiến trúc là xây dựng những thứ trường tồn. Tôi dành ba năm để xây dựng sự nghiệp, chỉ để có đủ quyền lực bảo vệ người con gái tôi yêu. Với tôi, không có ai là 'phù hợp hơn' em cả. Em không phải là một lựa chọn, em là định mệnh duy nhất."
Lâm Gia Mộc cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Sự chân thành của Cố Xuyên giống như một dòng nước ấm, len lỏi vào từng ngóc ngách lạnh lẽo nhất trong lòng cô. Cô khẽ cử động những ngón tay trái, cảm nhận sự linh hoạt đang dần trở lại nhờ những buổi trị liệu mà anh kiên trì ép cô đi.
Đúng lúc này, điện thoại của Cố Xuyên vang lên. Là tin nhắn từ trợ lý: “Thưa sếp, bà chủ đã biết chuyện Lâm tiểu thư về nước và đang ở văn phòng của ngài. Bà muốn gặp ngài vào sáng mai.”
Cố Xuyên nhìn lướt qua tin nhắn, chân mày hơi nhíu lại nhưng rất nhanh đã giãn ra. Anh không muốn cô phải lo lắng về những áp lực từ gia đình anh, ít nhất là lúc này.
"Về thôi, muộn rồi." Anh xoa đầu cô, một hành động cực kỳ sủng ái. "Đừng nghĩ ngợi linh tinh. Mọi việc cứ để tôi lo."
Đêm đó, Lâm Gia Mộc nằm trên giường, mùi hương gỗ tuyết tùng từ chiếc áo khoác của Cố Xuyên vẫn còn vương vấn trên da thịt cô. Cô biết, bão tố sắp đến, nhưng lần này, cô không còn muốn chạy trốn nữa.