Dự án bảo tàng cần thêm một chuyên gia về hệ thống an ninh laser, và người được mời đến lại là Tống Viễn – đàn anh khóa trên của Lâm Gia Mộc thời đại học, cũng là người từng thầm thương trộm nhớ cô nhiều năm.
Ngày Tống Viễn đến văn phòng, anh ta mang theo một bó hoa bách hợp – loài hoa Lâm Gia Mộc từng thích thời sinh viên. Hai người đứng trò chuyện khá thân thiết ở sảnh, thỉnh thoảng Lâm Gia Mộc còn bật cười trước những câu chuyện đùa của Tống Viễn.
Ở tầng 66, qua lớp kính nhìn xuống, Cố Xuyên đứng khoanh tay, khuôn mặt tối sầm lại. Thư ký đứng bên cạnh cảm thấy nhiệt độ trong phòng như hạ xuống độ âm.
"Hủy buổi họp chiều nay với bên đầu tư đi. Bảo họ tôi có việc đột xuất." Cố Xuyên lạnh lùng ra lệnh rồi sải bước xuống lầu.
Khi thang máy mở ra, Cố Xuyên bước đến với phong thái của một vị vua đi tuần du. Anh đi thẳng đến giữa Lâm Gia Mộc và Tống Viễn, tự nhiên cầm lấy bó hoa bách hợp từ tay cô rồi đưa cho cô thư ký đi cùng.
"Hoa này bị phấn hoa nhiều, Lâm tiểu thư dị ứng. Mang đi bỏ đi." Cố Xuyên thản nhiên nói dối không chớp mắt. Thực tế, Gia Mộc chưa bao giờ dị ứng với hoa.
Lâm Gia Mộc ngơ ngác: "Tôi dị ứng hồi nào..."
Cố Xuyên lườm cô một cái, rồi quay sang nhìn Tống Viễn bằng ánh mắt đầy địch ý: "Tống tiên sinh, công việc của anh ở khu vực phía Tây, không phận sự miễn vào khu vực này. Mời."
Tống Viễn cũng không phải dạng vừa, anh ta mỉm cười: "Cố tổng có vẻ quản lý nhân viên hơi chặt thì phải?"
"Tôi không quản lý nhân viên. Tôi quản lý 'người nhà' của mình." Cố Xuyên nhấn mạnh hai chữ 'người nhà', bàn tay anh vô thức chạm vào chiếc khuyên tai trái, một thói quen mỗi khi anh cảm thấy bị đe dọa.
Suốt buổi chiều hôm đó, Cố Xuyên kiếm đủ mọi cớ để cắt ngang cuộc trò chuyện giữa Gia Mộc và Tống Viễn. Khi thì bắt cô pha cà phê, khi thì bắt cô giải thích lại một bản vẽ mà anh đã thuộc lòng.
Đến khi chỉ còn hai người trong phòng, Lâm Gia Mộc mới nhịn cười không nổi: "Cố thiếu gia, anh đang ăn giấm sao?"
Cố Xuyên đang xem tài liệu, nghe thấy vậy liền buông bút, anh bước lại gần cô, đẩy cô ngồi xuống ghế sofa rồi vây cô lại giữa hai cánh tay mình.
"Phải, tôi đang ăn giấm đấy. Chua đến mức sắp hỏng cả người rồi đây này." Anh nhìn cô, ánh mắt vừa hờn dỗi vừa thâm trầm. "Em không được cười với hắn ta như thế. Em chỉ được cười với tôi thôi, có biết không?"
Sự bá đạo trẻ con của anh khiến Lâm Gia Mộc cảm thấy trái tim mình mềm nhũn. Cô đưa tay lên, lần đầu tiên chủ động chạm vào chiếc khuyên tai bên trái của anh: "Cố Xuyên, anh đúng là đồ ngang ngược."
Cố Xuyên nắm lấy tay cô, đặt một nụ hôn lên lòng bàn tay: "Ngang ngược với cả thế giới, nhưng chỉ chịu thua trước mình em."