Dự án bảo tàng đá quý bước vào giai đoạn quan trọng. Một buổi tiệc rượu thân mật được tổ chức tại tư gia của một nhà sưu tập danh tiếng để giới thiệu những viên đá quý sắp được triển lãm. Đây là nơi quy tụ những ông lớn trong ngành, và dĩ nhiên, không thiếu những ánh mắt dòm ngó Lâm Gia Mộc.
Lâm Gia Mộc chọn một chiếc váy dài xẻ đùi màu đen huyền bí. Cô đứng giữa đám đông, giải thích về giá trị của một viên hồng ngọc với phong thái tự tin và chuyên nghiệp. Vẻ đẹp sắc sảo cộng với kiến thức uyên bác khiến cô trở thành tâm điểm của buổi tiệc.
Có một vị thiếu gia nhà giàu nọ cứ quẩn quanh bên cô, liên tục mời rượu và tìm cách chạm vào vai cô. Lâm Gia Mộc khéo léo né tránh nhưng gã kia vẫn không chịu bỏ cuộc.
Đúng lúc đó, một bàn tay to lớn đột ngột vòng qua eo Lâm Gia Mộc, kéo cô sát vào một lồng ngực vững chãi. Cố Xuyên xuất hiện, trên tay cầm một ly Whisky, ánh mắt anh nhìn vị thiếu gia nọ lạnh thấu xương.
"Vương thiếu, có vẻ anh rất quan tâm đến giám định viên của tôi?" Cố Xuyên nhếch môi, nhưng không có chút ý cười nào. Chiếc khuyên tai bên trái của anh dưới ánh đèn vàng trông cực kỳ sắc lạnh.
"À... Cố tổng, tôi chỉ là đang học hỏi kiến thức từ Lâm tiểu thư..." Gã họ Vương lắp bắp, áp lực từ hơi thở của Cố Xuyên khiến gã run rẩy.
"Học hỏi thì dùng mắt, đừng dùng tay." Cố Xuyên gằn giọng, bàn tay đang đặt trên eo Lâm Gia Mộc siết chặt hơn như muốn tuyên bố chủ quyền. "Nếu tay anh không biết đặt ở đâu cho đúng chỗ, tôi không ngại giúp anh tìm một nơi thích hợp để cất nó đi đâu."
Sau khi gã kia chạy mất dạng, Lâm Gia Mộc mới đẩy nhẹ anh ra: "Anh làm người ta sợ phát khiếp rồi kìa."
"Đáng đời." Cố Xuyên không buông tay, anh cúi xuống, môi gần như chạm vào vành tai cô. "Em xinh đẹp thế này để ai xem? Tôi đã nói rồi, em chỉ được phép rực rỡ trong tầm mắt của tôi thôi."
"Cố Xuyên, anh thật vô lý." Lâm Gia Mộc mắng, nhưng trong lòng lại ngọt ngào lạ lùng.
Cả tối hôm đó, Cố Xuyên không rời cô nửa bước. Anh giống như một vị thần hộ mệnh, che chắn cho cô khỏi mọi sự phiền nhiễu. Khi buổi tiệc kết thúc, anh đưa cô ra xe. Dưới ánh trăng thanh mảnh, Cố Xuyên bất ngờ ép cô vào cửa xe, nụ hôn nồng cháy và đầy tính chiếm hữu rơi xuống. Đó không phải là một nụ hôn dò xét, mà là một sự khẳng định: Cô là của anh, mãi mãi là của anh.